lạ cách biệt mấy phương trời
ai lên tiếng gọi ta đồi người sông
vui ngồi lên bữa chợ đông
tôi cầm tôi sẽ cầm lòng cho ai
dây nhùng mềm lạc dằng dai
buộc chi là lụa vào bài thơ xưa
con trăng khôi phục lại mùa
chỉ là con sóng cợt đùa thâm tâm
quen gần gũi mấy mưa dầm
tự bày yến tiệc trầm ngâm một mình
đương thánh thót rồi bặt im
là thiên thu hót tiếng chim lạ kỳ
tương tri chi lạ cố tri
cổ thi dở lại man di trở màu
người xưa đâu ngày xưa đâu
còn nguyên vị bữa phượng đầu câu thơ ?
truongdinhtuan

Nhẹ nhàng trách nhẹ nhàng sầu!Cầm lòng không đậu ngồi buồn thật lâu!Sông Trăng yến tiệc ai bày!?Để chân hồ hởi nghĩ hoài phân vân…Men theo lần tiếng thanh âm…Vườn thu chim hót ngập tràn du dương…Đầy thuyền lờ lững sông Thương…Tương tri theo gió tìm hương đàn huyền?!”Cố tri Vị bữa còn Nguyên?!Thiệt thà cảm xúc lan truyền đưa đi…Thiệt thà tim chút hồ nghi…Thiệt chắc phải chắn dị kỳ xuyên tim!Chỉ chút Mắt đã đắm chìm…Sông Trăng ảo giác thuyền ơi đàn Kìm…!”
ThíchThích