Khi về ngang qua đó
Quế còn nhớ hương trầm?
Ngắt chùm hoa nở đỏ
Đường bỏ ngõ trăm năm
Tình thơm trang cổ tích
Nắng óng mật chạy vòng
Vàng phai mòn mê lộ
Tay nào vẫy sóng sông
Khi đứng lại bên cầu
Nhói màu thương dĩ vãng
Quay ngoảnh lại giang đầu
trôi đau lòng hoa nắng
Gửi người cao ngọn núi
Bên vai anh phượng hồng
Gửi người xanh biển rộng
Bên vai anh câu thơ
Khi về ngang qua đó
Không cầm được lòng mình
Ghé ngồi bên quán cũ
Thả mấy dòng thinh không
trương đình tuấn

”Mê lộ nắng mật ong!”Vương vấn lòng hoa nắng!Lạc bước ngõ trăm năm!?Núi biển xa và gần!Quế hương trầm lãng đãng…Thinh không buồn mênh mang…Tình cổ tích thơm trang…Rung nguồn cơn thương cảm…Ngọn núi cao ngút ngàn.Phượng hồng lồng biển xanh!Mắt ngây lạc bước chân…Phút buồn say lang thang…!
ThíchThích
Thơ nhẹ mà thấm.
ThíchThích