BỐN MƯƠI NĂM, ĐÔI ĐIỀU NHÌN LẠI.

nguyennhathuy

Có đến cả năm sau sự kiện 30.4.1975, các phương tiện truyền thông của “Bên thắng cuộc”, cán bộ trong những buổi họp dân ở xã phường, kể cả họ khi ở ngoài xã hội đều nói nhiều về sự “Phồn vinh giả tạo” của miền Nam Việt Nam!

Ai cũng biết, hệ thống tuyên truyền cộng sản bắt đầu từ Ban tuyên giáo TW xuống dần các tỉnh huyện, các cán bộ bên dưới chỉ làm công việc nhai lại như một con vẹt, “trên” nói sao, dưới nói y vậy, không kể còn tô son điểm phấn, cường điệu và minh họa thêm.

1.Chuyện tuyên truyền rằng miền Nam “phồn vinh giả tạo” vừa nhằm biện minh và giải thích cho quân dân miền Bắc điều mà khi bức màn sắt còn đang đóng trước 1975, họ ra rả kêu gọi đi B để giải phóng miền Nam, ở đó người dân bị Mỹ Ngụy kềm kẹp không có lấy một cái chén ăn cơm! Không nói thế, hóa ra cán bộ và nhân dân cho rằng chính quyền lừa bịp dầu đó luôn luôn là bản chất cộng sản!. Nó cũng là thứ vũ khí mà cán bộ từ Bắc vào hay người Nam hồi kết đều nói để xóa đi mặc cảm nghèo hèn, dốt nát, bị chế độ lừa gạt như dân gian truyền tụng rằng sau 75, nghề hái ra bạc ở miền Nam là nghề lượm mũ cối! (Những người Bắc vào đều đội mũ cối, nhìn những nhà lầu nguy nga trong các phố phường miền Nam cứ say sưa đếm số tầng đến quên cả mũ cối rớt) và như chính Huy Đức trong “Bên thắng cuộc” cũng đã nhắc lại câu nói dân gian sau 75: “Miền Nam nhận họ, miền Bắc nhận hàng”.

Nhà văn nữ Dương Thu Hương, khá nhiều nhà văn tên tuổi của chế độ cũng thú nhận rằng họ mở mắt là nhờ những sách vở còn lại tại miền Nam mà họ được đọc, Huy Đức cũng nói ngay trong lời nói đầu cuốn “Bên thắng cuộc” rằng những bộ đội tập kết về thăm quê miền Nam ra thế nào trong đáy ba lô cũng có dăm ba cuốn sách cũ làm quà và khá nhiều người hiểu thêm thực trạng miền Nam, sự tự do trong sáng tác của văn nghệ sĩ đều từ những nguồn này. Đúng là “phản động”, là đi ngược những tuyên truyền một chiều bịp bợm của họ!

2. Nhiều năm sau, thế hệ những người lớn tuổi nghiệm ra rằng những gì nhà cầm quyền ra rả chống, ra rả nói xấu họ đều làm theo, từ chuyện người vượt biển tìm tự do ở ngoại quốc là “theo địch”, là “phản động” rồi trở thành “khúc ruột ngàn dặm” không xa cách nhau là bao, nói chống Mỹ nhưng con cái cán bộ cao cấp xin đi Mỹ du học tự túc, họ không cần biết hậu quả điều mình nói, việc mình làm miễn là đạt được mục đích nào đó mà suy cho cùng, cái tối hậu là đạt mục tiêu xâm lăng miền Nam và thu vén cướp bóc để hưởng thụ trước khi dâng đất nước này cho Trung cộng!

Bốn mươi năm đã qua, nhớ lại những nội dung này thật thấm thía! Tra vài từ điển trên net, thấy giải thích từ “giả tạo” là “không thật, vì được tạo ra một cách không tự nhiên”, miền Nam phồn vinh giả tạo theo lập luận của cộng sản là nhờ viện trợ Mỹ, Đúng, nhưng là viện trợ của một nước tự do bảo vệ một nước nhỏ trước nạn xâm lăng cộng sản.

3. Với viện trợ Mỹ, một dân vệ VNCH (sau này là nghĩa quân) như du kích có lương tương đương một giáo viên hương sư phụ khuyết (thầy giáo trường làng), thấp nhất trong quân đội và giáo dục là một ngàn năm trăm đồng (1500đ), đủ nuôi sống 1 vợ 5 con và cha mẹ già, thời điểm đó gạo 300đ/tạ. Có tham nhũng không? – Có. Có hối lộ không? – Có! Tham nhũng tiền viện trợ nhưng không tày đình kiểu Vinashin, Vinalines và hàng trăm hàng ngàn vụ động trời khác, không ăn chận vốn ODA dành cho các công trình giao thông quan trọng. Hối lộ ở miền Nam chỉ là của những nhà giàu sợ con đi lính chết trận, những nhà buôn muốn yên thân, ăn hối lộ không cạn tàu ráo máng kiểu công an nhận hối lộ của tài xế xe nghèo xơ xác, kiểu phường khóm nhận của người buôn bán lẻ kiếm sống qua ngày. “Chế độ ta ưu việt” hơn “thằng địch” nhiều, do vậy, hối lộ là cả dây chuyền khép kín, từ trên xuống dưới! Nếu không, Nông Đức Mạnh lấy đâu tiền làm ngai vàng, dát vàng tương Hồ Chí Minh, đồng chí X lấy đâu tiền xây nhà thở tộc >70 tỉ trong lúc phần lớn bộ trưởng, viên chức trung ương kể cả Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu của đệ nhất và đệ nhị Cộng hòa không có hoặc có nhưng nhà chưa bằng nhà một… chủ tịch phường ở Hà Nội! (http://www.baomoi.com/Chu-tich-phuong-cung-xay-nha-khong-phep/148/15863770.epi).

Cái giả tạo đó vẫn tốt hơn nhiều so với cái ưu việt của chế độ ta khi những viên chức sống chính bằng đồng lương là điều không thể!

Hãy vào trang này: http://dulichgo.blogspot.com/2012/09/nha-cu-cua-ong-thieu-se-tro-thanh-iem.html để thấy nhà của mẹ Tổng thống Thiệu và nhà mát của ông ta ở Ninh Chữ (Ninh Thuận), hãy đến đường Nguyễn Huy Tưởng (Bình Thạnh), nhìn căn nhà ngày xưa của cựu Thủ Tướng Nguyễn Ngọc Thơ để mà hiểu và nói cho con cháu biết chúng phải làm gì?

4. Cũng ngày ấy, bộ máy tuyên truyền ra rả câu “Tội ác Mỹ Ngụy trời không dung, đất không tha, người người đều căm giận” thì cái gọi là tội ác đó nếu có cũng chưa bằng tội xóa bỏ hiệp định Geneve, gây chiến tranh xâm lăng miền Nam, đẩy hàng triệu người rời bỏ đất nước ra đi, hành hạ hàng trăm ngàn người trong các trại tù, bắt bớ, tù đày hàng chục ngàn người yêu nước và trên tất cả mọi thứ, cắt đất dâng cho Tàu, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc! Thử hỏi bốn mươi năm qua, trên giải giang sơn gấm vóc của chúng ta có phải ở đâu cũng thấy nhà cầm quyền cộng sản đã phạm vào đúng điều mà họ lên án Mỹ Ngụy? . Trở lại định nghĩa “giả tạo là không thật, được tạo ra một cách không tự nhiên” người viết tự hỏi, bằng cấp giả là chuyện phổ biến từ trung ương xuống địa phương vài chục năm nay nhưng cái chức danh giáo sư, học giả, danh hiệu do nhà nước phong tặng cho một con người cao quý như ông Vũ Khiêu có phải là “giả tạo” khi mà những gì báo chí phanh phui thời gian sau Tết là điều không thể chối cải, không thể phản bác và như ông Nguyễn Lân cha của 8 giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ, một gia đình nổi tiếng lại là cha đẻ của Từ điển từ và ngữ Hán Việt, Từ điển thành ngữ, tục ngữ Việt Nam, Từ điển từ và ngữ Việt Nam với quá nhiều sai lầm mà dầu công luận lên tiếng nhiều vẫn không mảy may đính chính, có quyển được tiếp tục tái bản đã để lại cho các thế hê sau không biết bao nhiêu thiệt thòi khi tham khảo và nhất là làm hỏng tiếng Việt!

5. Có phải tất cả những chuyện nói trên có nguồn gốc sâu xa từ một người đã khuất mà đến gần năm mươi năm nay (ai cũng tưởng là) được UNESCO vinh danh là danh nhân văn hóa thế giới cũng là “giả tạo” vì chưa chắc cái xác ướp nằm đó của người đúng với tên người ta nghĩ mà là của một anh Chệt nhưng nhân dân đất nước này đã còng lưng đóng thuế vì chi phí tạm tính cho việc chăm sóc nơi anh Chệt này nằm trong 40 năm theo một bài báo (*) là 249 tỉ, số tiền đó xây được 12.480 căn nhà tình nghĩa (20tr/căn) giúp được 49.920 hộ dân thoát nghèo!!.

Có bao người dân Bắc thầm hoan hô “sự phồn vinh giả tạo” đó của miền Nam?

NGUYỄN NHẬT HUY

(*) http://xoathantuong.tripod.com/tdbc_langho.htm
Mời tham khảo thêm một số link sau đây:
http://thuguibanta.blogspot.com/2015/02/february-27-2015.html
http://thuguibanta.blogspot.com/2015/03/march-6-2015.html

Phong cách sống cung đình


http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=4091&rb=06
http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=4443&rb=06

4 thoughts on “BỐN MƯƠI NĂM, ĐÔI ĐIỀU NHÌN LẠI.

  1. Hình đại diện của thuyết vị lai thuyết vị lai nói:

    Ừm thế bố mỹ của mày trên đài pbs cũng trửi bục mặt y như cộng sản phán thì chúng mày vẫn còn ẳng à http://www.google.com/url?q=https://m.youtube.com/watch%3Fv%3DI7T5wTnhVSw&sa=U&ved=0ahUKEwiCsIrLr7zdAhWJgI8KHeC2AVIQtwIIDTAA&usg=AOvVaw1Xrb-Pw18moQsUpfor12so

    Thích

  2. Hình đại diện của Mai Hồng Ngọc Mai Hồng Ngọc nói:

    Năm 1975 theo đà tan rã của chính quyền và quân đội VNCH, các đoàn người và đoàn quân di tản về Cam Ranh nơi tôi sinh sống. Để giữ lại phần còn lại, chính quyền Sài Gòn cho rải truyền đơn thông báo sẽ đánh bom cắt 3 cây cầu nối với Phan Rang, để tránh bom rơi đạn lạc bà con khu vực Ba Ngòi Cư xá phải di tản ra xa trung tâm thị xã. Gia đình tôi cũng bèn di tản ra cách đó 6 km. Giữa những đợt bỏ bom tôi bèn đạp xe đạp về xem nhà mình có trúng bom hay không. Trong một lần như vậy khi đi qua trường Trung học Cam Ranh của tôi, tôi nhìn thấy dưới đống gạch vụn của ngôi tiệm cho thuê truyện Thanh Thủy có một chồng sách, tôi bới lên, té ra đó là bộ Tiếu Ngạo Giang hồ của Kim Dung tiên sinh.
    Rồi thì quân cách mạng cũng vô Cam Ranh, các đợt đánh bom chấm dứt, mọi người kéo về dọn dẹp đống đổ nát bom đạn. Đám học trò chúng tôi hoàn thành nốt tháng cuối cùng của niên học dỡ dang theo chương trình mới. Những lúc rảnh rỗi tôi bèn tụng bộ Tiếu ngạo vừa nhặt được. Khi đọc đến đoạn Nhậm Ngã Hành, với sự giúp sức của Lệnh Hồ Xung, Tả Lãnh Thiền, Nhậm Doanh Doanh đả bại được Đông Phương Bất Bại giành lại ngôi vị Giáo chủ Triêu dương Thần giáo. Khi lên ngôi đám giáo chúng bắt đầu tung hô “muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ”, “phước dư Đông hải, thọ tỷ Nam san”, liên tưởng tới những thứ “quang vinh muôn năm”, “sống mãi trong sự nghiệp chúng ta” … gì gì đó, tôi cười lăn lộn. Ba tôi chỉ tưởng tôi cười vì bộ Tiếu ngạo giang hồ. Không, pho Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung tiên sinh làm sao sánh được với pho Tiếu ngạo Miền Nam của Hồ … tiên sinh.
    Trong những ngày đó, cái Ủy ban Quân quản cũng bắt mọi người phải học tập “6 câu hỏi của Ủy ban Quân quản”, đêm đêm mọi người dân trong một khu “Đại biểu” (tương đương Liên gia) tập trung lại chỗ khu đất trống trả lời 6 câu hỏi này. Việc học tập là bắt buộc, mỗi nhà phải có ít nhất 1 người tham dự, và khi học thì phải “phát biểu ý kiến”, nếu chưa đủ số ý kiến thì tất cả phải ngồi đấy, chưa được về. Một trong các câu hỏi đó là “anh chị hãy kể ra những tội ác của Mỹ Ngụy”. Vì đã được giao khoán mọi người ai cũng phải rặn ra cái gì đó để kể lể, chẳng hạn “bọn lính Mỹ nó ác lắm, đi hành quân khi gặp trẻ con nó lấy lưỡi lê xiên ngang qua người rồi nướng như nướng dế cơm, xong xé ra ăn như ăn gà nướng”..vv.. và ..vv… Trong Tiếu ngạo Giang hồ, sau phần tung hô ca tụng Nhậm Chủ tịch (xin lỗi, Nhậm Giáo chủ), là tới phần kể lể tội ác Đông Phương Bất Bại (ĐPBB). Đám giáo chúng xúm lại tố cáo, nào là ĐPBB hoang dâm vô độ, nào là ĐPBB hiếp dâm cả vợ và con gái của giáo đồ… Trong khi đó Nhậm Ngã Hành biết rõ rằng ĐPBB đã tự thiến để luyện Tịch tà Kiếm phổ, đến nỗi trở thành ái nam ái nữ có làm ăn gì được nữa đâu, nhưng y chỉ ngồi cười ruồi, nói láo cũng được miễn sao chúng nó thần phục mình là OK rồi. Một lần nữa tôi lại lăn ra cười, pho Tiếu ngạo Miền Nam của Hồ tiên sinh hài hước hơn nhiều.
    Sau đó chúng tôi học Sử sau cách mạng, thầy Tần dạy môn Lịch sử nói:”Sử là công cụ của giai cấp, nó phục vụ cho giai cấp nào đó, không hề có cái gọi là tính khách quan…”, đúng thế, mọi thứ sau này họ nói ngang nói ngược (nhằm phục vụ giai cấp mà, “cứu cánh biện minh cho phương tiện”) miễn sao có lợi. Vì thế những bài viết như thế này của Thầy tôi may ra sẽ còn giữ lại được chút gì của hiện thực khách quan, đừng để bánh xe lịch sử mang mác giai cấp xóa hết mọi ký ức.

    Thích

  3. Bốn mươi năm đôi điều nhìn lại…”Bên thắng cuộc ”như vẹt giọng Nhại ”Phồn vinh giả tạo”chính miền Nam?Mũ Cối Bắc tay miền Nam nhận-Bắc nhận hàng-dăm ba cuốn sách để”Tìm hiểu thực trạng miền Nam…”Vượt biển là phản động đầy lên án…Sau trở thành”khúc ruột ngàn dặm!”GIẢ TẠO PHỒN VINH-Điểm nhấn mạnh!..Từ Nam chí Bắc cũng một dãy nối liền có khác chi?Cũng con người sống làm việc và chết?Người Nghèo và người Giàu luôn có trong xã hội Sống phồn vinh để thụ hưởng? Điều đó ai ai cũng muốn!?Chân lý Sống dành cho Con Người thì muôn vàn!?Và cũng có thể thay đổi theoThời -gian ?Giả tạo -phồn vinh ?Đời Thật -Giả, Nghèo -Giàu Đời nầy thì lẫn lộn cả lên!?Đi tìm cái tuyệt đối chính xác thì quá khó!?Điều đó không riêng ở thời nào! Nếu như không được xâm nhập thực tế và chứng kiến về”Những cái Giàu hào nhoáng -Vẻ ngoài của các Ông lớn?Và xin thưa”Dù có đi sâu vào thực tế …Vẫn chưa chắc phát hiện Giàu Thật hay Giả-Nếu gặp Người -Sống không thích khoe Mã?”Thời nầy nói đúng ra thì hơi Loạn ?Phô bày hình thức nhiều so thời trước?Cái chủ nghĩa CS đầu tiên đã biến tướng rất nhiều!Cũng do Lòng Tham của con người!Bắt đầu từ hai chữ Phồn vinh !?Ở bất cứ thời nào cũng có sự tham nhũng -tham ô -móc ngoặc?Chỉ khác là ..Phải Khéo !Biết che đậy và đừng cố quá tham! ?Tham cả những việc nhỏ nhặt…Giống như thời nầy là hỏng Việc Lớn?Cái mà ta gọi đó là”Ăn đến tận cùng!Ăn cho tàn cho mạt!Ăn hết biết ăn!”Cuối cùng lời cho tôi”May mình không là gì cả! Chỉ ”còm”mà bức xúc phải nói ra !Huống gì các nhà Văn như các Anh phải hơn thế nữa?”Một sự đồng cảm với bài Viết trên….

    Thích

  4. Trở lại định nghĩa “giả tạo là không thật, được tạo ra một cách không tự nhiên” người viết tự hỏi, bằng cấp giả là chuyện phổ biến từ trung ương xuống địa phương vài chục năm nay nhưng cái chức danh giáo sư, học giả, danh hiệu do nhà nước phong tặng cho một con người cao quý như ông Vũ Khiêu có phải là “giả tạo” khi mà những gì báo chí phanh phui thời gian sau Tết là điều không thể chối cải, không thể phản bác và như ông Nguyễn Lân cha của 8 giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ, một gia đình nổi tiếng lại là cha đẻ của Từ điển từ và ngữ Hán Việt, Từ điển thành ngữ, tục ngữ Việt Nam, Từ điển từ và ngữ Việt Nam với quá nhiều sai lầm mà dầu công luận lên tiếng nhiều vẫn không mảy may đính chính, có quyển được tiếp tục tái bản đã để lại cho các thế hê sau không biết bao nhiêu thiệt thòi khi tham khảo và nhất là làm hỏng tiếng Việt! ( NHQ)
    Bởi vậy em mới cố sống cố chết làm trang TƯƠNG Tri này đó , thưa anh Quý, chỉ với mục đích duy nhất là giữ lại và lấy lại sự trong sáng của tiếng Việt lẫn duy trì những gì đẹp đẽ nhất của văn chương : không vờ vịt giả danh trí thức bằng một mớ hỗ lốn những từ , những ngữ mà đọc lên không ai hiểu gì hết ( kể cả người viết cái mớ đó !!!)

    Thích

Comment