Mỉm cười nhìn biển màu xanh
biển bình yên ,
Mịn như dòng chảy của tóc một thời con gái;
Bầu trời ánh sáng chiếu xuyên qua
những con sóng nô đùa và các nàng tiên cá hát,
Mặt trời nhanh chóng ẩn trong những đám mây
Gió sợ hãi bay theo với đôi cánh bão tố,
Và biển trở nên nguy hiểm :
Nếu không thắp sáng được ngọn đèn của biển
Đến khi tia sáng của ánh trăng mờ
vượt qua con đường sương mù nhợt nhạt
Nơi những buổi bình minh
tôi hát bài ca biển đảo
em hong tóc
trong nắng vàng hoàng hôn biển
vị mặn của muối không bằng đôi môi em
bờ cát trắng mịn màng như làn da em
Để dâng tình yêu của em với biển
và dạy cho anh tính cách của biển,
sự quyến rũ, bao dung sâu thẳm,
sự công bằng và bình yên của biển…
Cao văn Tam

Biển đẹp dịu hiền Biển cũng nguy hiểm!Biển đêm thiếu đèn..Gió bão biến thiên… Trăng mờ trên biển Xóa bớt đêm đen Tình yêu dâng hiến Cho Biển cùng em Biển đẹp bình yên…Dáng dấp bình minh Có tình yêu Biển Trong đôi Mắt tình…”Bài Thơ về Biển…Nổi loạn và hiền Đó tính cách Biển.Người và Thiên nhiên?”
ThíchThích