TÌNH CA BẢO LỘC

tranthoainguyen

Anh đi tìm em hết tuổi xanh
Sững sờ Bảo Lộc mắt tròn xinh!
Lên đèo se lạnh sương thương nhớ
Gió hát vườn ai trái trĩu cành.

Anh qua B’Lao vào Đambri
Đại ngàn cổ tích thác Tình Si.
Hớp ánh trăng rừng thơm gỗ quí
Hồn anh chếnh choáng rượu hoa quì.

Tháp núi Đại Bình đỉnh tỏa trăng
Chuông mây Phước Huệ lụa ngân vàng.
Đất vương triều xưa hồ soi bóng
Nam Phương ơi! Tóc gió mơ màng.

Hương ngát chè dâu tay con gái
Trời em rưng rức ngực đồi xanh.
Nắng lên bản thượng cườm sương biếc
Gò má lan hương suối nhạc tình!

Mưa nũng nịu chiều nghiêng lũng sâu
Chuông nhà thờ đổ gọi hồn nhau.
Gùi em mang nặng tình nhân thế
Gió thổi về bốn biển năm châu!

Bảo Lộc ơi! Em hát rừng say
Đất tình duyên đỏ níu hồn người!
Ngàn năm cây lá còn xanh mãi
Ngàn năm còn gió hát bên đồi !

TRẦN THOẠI NGUYÊN

2 thoughts on “TÌNH CA BẢO LỘC

  1. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    Hình như xứ cao nguyên thứ gì cũng đẹp, anh TTN nhỉ? Mai mốt NV lại bay lên thăm Đà Lạt đây. Hy vọng sẽ có chút…màu dã quỳ cho Tương tri! He he…Thân ái anh.

    Thích

  2. Đồi Bảo Lộc-Thác Đambri Thác tình si đồi mê ly gió hát…Ánh trăng rừng thơm hương trầm…Nhớ Nam Phương -Vương Triều ngày xưa ấy…Gió như ru gió như mơ…Chuông mây Phước Huệ-Tháp núi Đại Bình.Nắng lên Bản Thượng lung linh…Mưa chiếu nghiêng xuống Lũng Tình nhớ nhau…Bảo Lộc ơi tình ngàn năm…Gió hát bên đồi cây xanh lá thắm…Rừng đại ngàn như say đắm..Đất tình duyên đó đang trầm ngâm thương…

    Thích

Comment