Đêm nay, Rằm tháng Mười, nhìn trăng mà ứa lệ, lính chưa có tuổi xế ,bây giờ nằm ở đâu?
Tôi, người lính bạc đầu, hai hoa mai héo úa, trăng cài kia, ngoài cửa, hai giọt sương đêm qua…
Tôi biết tôi đã già, trăng cũng già, ai khiến? Núi vẫn non, hiển hiện, trong từng bài ca dao! (*)
Những người lính nghiêm chào, truớc mặt tôi một thuở, bây giờ những ngôi mộ…nằm một góc núi non!
Hỏi sao mà không thương, hỏi sao mà không khóc? Danh Dự và Tổ Quốc, Trách Nhiệm, trời ơi trời…
Lính tôi đã ngậm cười, tại sao tôi còn sống? Sống để nuôi hy vọng , một ngày dựng lại cờ?
Các em, ôi sương mờ ,trên đầu non lạnh lẽo, hai đóa mai tôi héo, mưa mấy mùa không tươi!
Đêm nay Rằm tháng Mười, Rằm Hạ Nguyên…là hết, rồi sắp tới ngày Tết, thêm một năm nữa, buồn!
Tôi nhìn lên đỉnh non, con vạc bay lầm lũi, tự hỏi sao tôi cúi / đầu / đi trong trại tù?
Các em ơi Thiên Thu, Rằm không ai cúng giỗ! Các em có không mộ? Hay mộ…thành đất bằng?
Tôi đắm đuối nhìn trăng, nhìn đất bằng dậy sóng…Té ra tôi xúc động, nghe tim mình nao nao…
Bốn mươi năm tôi chào vầng trăng như có máu! Tha huơng đời nương náu…chờ tới ngày bụi tro!
(*) Trăng bao nhiêu tuổi trăng già, núi bao nhiêu tuổi vẫn là núi non!
Trần Vấn Lệ

Không nhớ ngày,
Đọc rằm tháng mười,
Nhớ cha có hai hoa mai màu bạc.
Bạc đất bạc trời,
Cây thành tro bụi,
Hai hoa mai bạc lung linh,
Chỉ còn,
Huyền hoặc khói hương!
Buồn!
ThíchThích
Bạc đầu nhìn trăng ứa lệ!Hai hoa mai héo trăng thề vẫn trăng!Đất bằng dậy sóng mộ nằm ..Núi non con vạc bay lầm lũi bay…Nhìn trăng xúc động nào hay! Máu từ trong mắt chảy dài theo tay…Thiên thu rằm không giỗ quãi! Ôi buồn u ám trăng đầy bụi tro!…Bài thơ vẽ lên cảnh buồn Mộ-Núi-Trăng-Cánh vạc và người lính già đầu bạc…Xót xa thương cho.. Những ngôi Mộ cô đơn nằm kề bên Núi!?
ThíchThích