Tháng Mười Một

tranvanle

Tháng Mười Một có nhiều ngày để nhớ, mà nhớ nhất là ngày Lễ Tạ Ơn. Gia đình nào cũng chờ đợi cháu con “về thăm Mẹ Cha Ông Bà Nội Ngoại”.

Mẹ Cha Ông Bà Nội Ngoại, biết phận mình, không bao giờ dám hỏi: “Con cháu mình liệu chúng có về không?”. Những người già thường đứng tựa bên song, nhìn như ngắm những đóa hoa sắp nở…

Trời sinh ra con người, Trời sinh luôn nỗi nhớ – chẳng hạn như tôi, bây giờ, đang nhớ thời gian. Tôi mới có bài thơ nói về những đồi hoa vàng…là tôi nhớ biết bao nhiêu Đà Lạt!

Hoa quỳ nở đúng vào tháng Mười Một. Trường tôi dạy ngày xưa, chung quanh hoa quỳ, vàng ôi vàng nhuộm những gót chân đi. Tôi muốn nói với học trò một điều gì mà thôi không nói…

Tháng Mười Một hai mươi lăm năm quê người tôi đợi Lễ Tạ Ơn để tôi nói tiếng lòng: “Tôi sẽ về hỡi Núi hỡi Sông! Tôi không quên đâu thuở-tôi-bồng-cây-súng!”.

Mười lăm năm trước hai mươi lăm năm, tôi thất vọng. Hai mươi lăm năm nay tôi sống ngậm ngùi. Bốn mươi năm trời tôi không có ngày vui. Thơ-Nước-Mắt chảy dài, “Xin Lỗi Bạn!”

Mẹ Cha tôi, lâu rồi, quá vãng. Chỉ Núi Sông còn đợi tôi về! Ngày Lễ Tạ Ơn ở Mỹ sắp kề, nhìn cảnh người ta vui…mà sao tôi muốn khóc?

Người xưa nói “Đa Thọ là Đa Nhục”, tôi soi gương tôi thấy tôi già, Nước Non thì ở cuối trời xa, mồ mả Mẹ Cha, bạn bè…chân mây trắng xóa!

Nếu tôi về bây giờ, nhìn chi cũng lạ! Nếu tôi về bây giờ, tơi tả, ai thương? Hỡi ơi tôi! Chiếc lá bên đường…tắp vào đâu những bia mồ trận mạc?

Tháng Mười Một đang tới, sắp là tháng Chạp – “quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai bôn lưu đáo hải bất phục hồi?”. Bạn nghe thơ Lý Bạch đi, phần tôi đã nghẹn lời. Tổ Quốc! Quê Hương! Hỡi ơi những người trong mộng…

Trần Vấn Lệ

2 thoughts on “Tháng Mười Một

  1. Hình đại diện của Tôn Nữ Thu Dung Tôn Nữ Thu Dung nói:

    Tháng mười một có nhiều ngày rất lạ
    Khi qua rồi sẽ tới …tháng mười hai !!!

    Thích

  2. Buồn biết mấy..,trong tôi nghẹn lời!Tháng Mười Một Người buồn kẽ vui?Sắp hết năm may vẫn còn tôi!Rủi cả đời điều muốn không tới!Quen một mình khóc đã trong nôi..Nằm yên nghe chẵng tiếng ru hời..Chỉ tay lắc đưa tới đưa lui..Tôi nghẹt thở miệng há ra đợi..Một câu nói là rất hiểu tôi..Tôi nằm đó vu vơ khóc cười..Mình tôi biết -tôi muốn- chỉ tôi!Sắp hết năm nhìn tôi già cỗi..Nhìn chân mình xê dịch chút vui!Chỉ một lần duy nhất cố chạy chơi..Trượt té ngã giập cả mắt môi! Dí một chỗ từ đó yên ngồi!Thàng Mười Một gần Tết mưa rơi..Qua khung cửa nghe buồn rười rượi..Dường có Người buồn giống như tôi?!Ôi Một chỗ nghĩ ngợi xa vời!?

    Thích

Comment