Hắn có mặt nơi cánh gà sân khấu đâu từ chập chiều tối. Nhấp nha nhấp nhõm, hết đứng lại ngồi. Cái cà vạt màu nóng hoa hòe hoa sói không chịu nằm yên trên cổ, thi thoảng lại được hai bàn tay lóng ngóng vuốt sửa, nới lỏng rồi siết chặt. Chiếc khăn mùi-xoa được một phen có việc làm thường xuyên trở nên ướt át và nhăn nhúm một cách bất thường. Hắn đang đợi tới giờ khai hội…nổ.
Xưa nay bàn dân thiên hạ chỉ quen nghe làm báo nói láo ăn tiền, chớ chưa nghe ai nói đứng pháo hốt tiền bao giờ. Thế nên người hiếu kỳ kéo tới dự khán càng lúc càng thêm nhộn nhịp, đông vui.
Trong một thoáng lọt vào lỗ đen vũ trụ, nơi mà các khoa học gia bảo rằng thời gian và không gian không tồn tại, hắn đồng bóng nhẫm đếm số lợi nhuận siêu khủng tính bằng đô la Mỹ rồi quy ra thành vàng ký hắn sắp thu được từ nước bọt và mấy tiếng gỏ của cái búa gỗ be bé xinh xinh. Mặt hắn lúc đó vênh váo, khác với mọi lần. Hình như hắn đang xem thường cả cái thân cong vệ nữ và khuôn mặt trời phú cùng giọng nói cực duyên của mấy em em-xi đang tranh thủ ra sức chuốt lời trên sân khấu.
Hắn bừng tỉnh. Một cảm giác sướng rên chạy rần rật loạn nhịp từ đầu đến chân khi hắn nghe đến lượt tên hắn được xướng lên đầy trang trọng. Hệt như mấy cha sỹ tử đâu từ hồi đầu thế kỷ mười chín vừa giật giải trạng nguyên, hoặc chí ít cũng là thám hoa, bảng nhãn. Cùng với đó là âm thanh ngọt ngào của những con số biết hát kèm những tiếng búa cốc cốc khô đét khi in-trô, lúc kô-đa giành giật nhau từng điểm như trong một trận thi đấu bóng rổ đỉnh cao.
Bất giác hắn cười thầm. Thế gian lúc ấy trở nên chật hẹp và bé xíu, ép-xi-lon trong mắt hắn. Có thể còn nhỏ thua cả hàng lông mi của chính hắn vốn xác xơ vì phải thường xuyên chuyển đổi trạng thái khóc – cười đột ngột. Cái khúc gỗ trơ trẻn cong vênh bỗng dưng được gắn tên long. Nhánh gỗ lũa te tua vì bị nước bào mòn từ tháng này qua năm nọ, hắn vớt được bên hốc một con suối cạn, được đặt tên là phụng. Cùng với đó, đương nhiên là có cụ quy, chàng lân để đủ một bộ tứ linh, bộ tứ có phép hô biến từ xen-lu-lô trở thành vàng mà không cần phải trải qua công đoạn rùng mình và bốc khói nghi ngút như trong truyện cổ tích bằng tranh cũ ngắt cũ ngơ.
Hắn cười cho cái thói đời có những tay trưởng giả học làm sang, ngu muội chịu thò tay móc hầu bao lôi ra hơn hai triệu đô la Mỹ để đổi lấy mấy nhánh gỗ vô hồn đang nằm chình ình chiếm gần hết cả gian phòng. Hai triệu đô! Cái món tiền mà để có được nó, một nông dân An Nam đang sống những năm đầu của thế kỷ hai mươi mốt, giả dụ nếu có khoản thu nhập ổn định hai triệu đồng mỗi tháng thì phải nai lưng ra làm sơ sơ mất chỉ cỡ hai ngàn năm mà cấm phải chi phí một đồng xu cắc bạc nào cho cái việc không thể không chi phí, tức phải ăn và phải uống.
Hắn cười mừng cho cái thương hiệu doanh nghiệp đại diện cho cả dòng họ nhà hắn vốn lâu nay chẳng ai biết, không tiếng tăm gì hốt nhiên được một tổ chức từ thiện đứng ra tự nguyện cạo rỉ hết sức bất ngờ, trở nên bóng nhoáng như được phép màu.
Nhưng hể có vỏ quýt dày ắt phải có móng tay nhọn lẩn quẩn gần đó. Sự đời thường là vậy.
Quyết không chịu kém thua Kiều-tứ-linh, Vân-hầu-bao cũng được trải qua những cảm giác thần tiên được đứng bên cạnh các cô nàng em-xi không chê vào đâu được. Than ôi, những cái mi-crô thuộc loại hiện đại, cực đắt tiền đột nhiên biến thành món đồ dùng để cạo rỉ cho những thương hiệu dỏm. Hai triệu đô = bốn nhánh gỗ khô! Cái phương trình nếu ai cho là đúng thì chỉ có mà điên. Thế là sau cái đêm thổ tả ấy, tụi hắn rủ nhau lặn mất tăm. Khốn khổ cho mấy tay nhà báo phải chịu lạnh, mặc áo phao, xỏ chân nhái bơi tìm khắp nẻo. Tiếng gọi ơi ới vang rân cả cái thành phố đông đúc chất chứa gần chục triệu con người. “Kiều ơi, em ở đâu?”, “Kiều ơi, các em đang ở đâu?”.
NGUYÊN VI

He he…Chào NV, lâu quá…!
ThíchThích
”Long-Lân -Quy-Phụng” khắc chạm trổ.Hình tượng như thật ai không mơ?Đời sống tinh thần là để có..?Vật chất có thừa vói là có?Còn không thì để lấy mắt ngó?Cùng mơ để sống chút trời cho..Vật chất tinh thần đều phải có?Con người đâu Thánh cứ phải chờ?Xem kìa ,lổ đen vũ trụ vừa rơi đó! Có biết bao nhiêu kẽ tò mò?Muốn xem nào dễ đi đến đó?Hiện tượng ,kỳ quan lạ phải dò..Hun hút thẳm sâu nghiên cứu cho.Nguy hiểm hay không để mà lo?Còn Tứ Linh bằng gỗ phơi thấy rõ!
Muốn xem chưa chắc ai mà cho?Huống chi lổ rốn vũ trụ to!?Cái xem thu lợi cũng sướng đó!?”Thằng Pháo” xem ra may quá xá cỡ..thợ mộc..đẻo gọt..Mặc ai mình đứng thò lỏ mắt xanh ..Ngắm thỏa thích của trời cho.. .Không lo ”tốn xu” nào..?Ai thích cứ rinh về..Bạc vào túi ai cũng kệ.Miễn có coi tuyệt tác phẩm từng Vị thiệt đã Sao?
ThíchThích