Những ngày nghỉ học tôi hay tới
Đón chuyến tàu đi đến những ga
Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt
Lòng buồn đau xót nỗi chia xa
Tế Hanh
Ga Ninh Hòa đối với tôi luôn là nơi đẹp và buồn nhất. Thuở bé tôi vẫn thường một mình đến đó , thơ thẩn trên sân ga ngổn ngang những đường tàu để thưởng thức một nỗi buồn êm dịu khi nhìn thấy những con đường sắt giao nhau rồi lại chia hai và dường như ra đi mãi mãi không bao giờ gặp lại.
Tôi không bao giờ thôi xúc động khi nhìn ngắm Ga Ninh Hòa. Tôi yêu nét đẹp sang trọng của kiến trúc châu Âu lạc lõng trong màu xanh buồn buồn, quê mùa của núi non ruộng lúa mây trời. Rồi trên khoảng không gian dịu dàng ấy bỗng nổi bật lên những ngọn cau, đứa cao, đứa thấp làm tôi cứ liên tưởng đến những nốt nhạc của một bài hát. Có ngờ đâu Ga Ninh Hòa còn quan trọng với tôi nhiều hơn là tôi nghĩ.
Năm tôi 12 tuổi, theo lệnh của ba tôi, tôi phải xa lìa cuộc sống êm đềm nơi quê nhà, xa lìa cái ga xe lửa thân yêu của tôi để sống cùng ba tôi ở Tuy Hòa, nơi ba tôi làm việc như là một công chức. Làm sao tôi quên được buổi chiều hôm ấy khi tôi nước mắt giọt ngắn giọt dài ôm cặp theo ba tôi lên Ga Ninh Hòa để kịp chuyến tàu đi Tuy Hòa. Con đường tàu qua đèo Cả đẹp quá làm tôi tạm quên đi nỗi đau buồn.Chiều xuống nhanh. Trời trở lạnh và cây cỏ, núi rừng buồn hiu hắt. Sau khi thoát ra khỏi cái hầm cuối cùng dài hun hút, đoàn tàu cũng chui sâu vào bóng đê của địa phận Tuy Hòa. Lúc này, không còn gì để ngắm, nỗi sầu khổ của tôi lại trỗi dậy, trái tim tôi lại thổn thức, nước mắt lại tuôn rơi.
Ga Tuy Hòa hiện ra sau ánh điện mờ mờ. Gọi là ga nhưng đó chỉ còn là một tấm vách đen sì, lỗ chỗ đạn bom và ngay lúc ấy tôi bỗng nhớ đến Ga Ninh Hòa thanh bình, hạnh phúc và thân yêu của tôi đến nao lòng.
Sáng hôm sau, một cuộc đời mới, hay nói cho đúng hơn một cuộc chiến đấu mới đã chực sẵn. Từ nay, tôi tự hiểu, mình phải bằng mọi cách, học thật giỏi để tỏ lòng biết ơn ba tôi và ông Vũ Trí Phú, Hiệu Trưởng Trường Nguyễn Huệ.
Hai con người khả kính này, vì thương tôi mà đã cấu kết làm một điều phi pháp là đưa tôi từ lớp Đệ Thất trường Bán Công vào thẳng lớp Đệ Lục trường công lập Nguyễn Huệ không qua kỳ thi nào. Điều khó khăn nhất cho tôi là tôi phải hoàn tất bài vở sao cho ngày thứ bảy và chủ nhật phải là hai ngày hoàn toàn rảnh rỗi. Đó là những ngày tôi phải về Ninh Hòa thăm nhà.
Trong năm năm liền Ga NinhHòa đã đưa đón một cô bé đi, về trên một hành trình đều đặn. Ga Ninh Hòa thì vẫn thế còn cô bé thì có nhiều đổi thay.
Một hôm cô bé nhận ra rằng mỗi chiều thứ bảy có một cậu bé luôn đứng chờ cô ở sân ga. Cô bé không biết cậu bé ấy tên gì, ở đâu, nhưng cô biết rằng mình sắp trỡ thành một thiếu nữ.
Nhưng cũng năm đó một biến cố khác đã xãy ra cho gia đình cô bé và cô đành chia tay cùng thành phố Tuy Hòa thân yêu, tam biệt những cuộc hành trình 84 cây số bằng xe lửa.
Không biết cậu bé đứng chờ không nói một lời trên sân ga ấy có thấy Ga Ninh Hòa là nơi đẹp và buồn nhất giống như tôi không??
THƠ BUỒN, GA NHỎ
Tàu vào ga nhỏ
Rồi đón người đi
Buổi chiều rét mướt
Biết nói câu gì
Tàu rời ga nhỏ
Tàu chở người đi
Hỡi người có biết
Nỗi niềm phân ly
Chiều mưa ga nhỏ
Có người tình si
Nghe hồn thổn thức
Lệ ướt đầm mi
Huyền Chiêu
LƯƠNG LỆ HUYỀN CHIÊU

Ga của chị Huyền Chiêu không hoành tráng, sáng rực như những nhà ga khác nhưng nó êm đềm với những ngọn đèn vàng lung linh. Cây phượng rực màu đỏ trước lối dẫn vào ga còn không nhưng trong kí ức tôi nó vẫn một màu rực đỏ. Tiếng còi tàu vào ga êm êm chứ không ầm ỉ, ồn ào. Tàu đến bánh xích không siết trên đường ray. Nó như cô gái nữ sinh mưới sáu thả những bước chân nhẹ nhàng trên bãi cỏ mềm. Cô gái sợ cỏ đau
Ga Ninh Hòa một lần tôi ở trọ
ThíchThích
Chào chị Huyền Chiêu , tôi luôn yêu mến và đồng cảm các tản văn của chị… Xin cảm ơn chị về những ý tưởng rất đẹp qua lối viết hồn hậu dễ thương.
ThíchThích
…Một hôm cô bé nhận ra rằng mỗi chiều thứ bảy có một cậu bé luôn đứng chờ cô ở sân ga. Cô bé không biết cậu bé ấy tên gì, ở đâu, nhưng cô biết rằng mình sắp trở thành một thiếu nữ….
Chị Huyền Chiêu ơi , đọc câu này mà rưng rưng thương nhớ …
ThíchThích
Chờ em em chờ Anh..Vu vơ chờ bóng dáng…Chờ mãi đêm cùng sáng!Tình chờ sầu miên man….!!!
ThíchThích