TRĂNG YÊU THƯƠNG

tranthitruchaMùa hạ đến, hàng phượng vĩ trước cổng trường sư phạm bắt đầu lóng lánh đỏ hồng trong nắng, tiếng ve rền rĩ âm điệu buồn buồn, da diết…khu nội trú bổng trở nên xôn xao, ai nấy đều sửa soạn hành lí để trở về với gia đình sau những ngày vật lộn với bài vở. Nhiên thẩn thờ xếp hành lí vào valy, về nhà ba hay mẹ bây giờ?…có lẽ chỉ mình Nhiên là sợ những ngày hè. Thảo đứng ở cuối phòng nhìn mắt Nhiên rưng buồn, cảm thấy thương bạn đến nao lòng. Thảo muốn làm cho bạn vui và phải phải dùng sức mạnh của nhóm:
Ê, nhóm ngũ tý nghe đây, tất cả sẽ về nhà Thảo một tuần, sau đó hãy chia tay ai về nhà nấy, đồng ý giơ tay lên.
Cả bọn nhao nhao :
– Đồng ý ! đồng ý ! đứa nào không đồng ý cài số de ra khỏi nhóm.
Quê Thảo có vườn dừa xanh mát bên dòng sông nhỏ trong vắt, má Thảo lại hiền, rất chìu con gái, tha hồ cho cả bọn tung hoành…Thế là cả bọn lên đường…Và đêm trăng ở đó, Nhiên đã gặp anh…ánh mắt, nụ cười và tiếng hát…
…Đưa người ta không đưa sang sông
Sao nghe như có sóng trong lòng
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong…
Nhiên chơi vơi trong tiếng hát và đắm chìm trong ánh mắt tối thẳm, hoang vu đó…lũ bạn nghịch ngợm rủ nhau bỏ đi tự lúc nào Nhiên cũng không hay biết. Anh dừng những ngón tay thon dài trên phím đàn và cười với Nhiên
Bạn em bỏ trốn hết rồi phải không?
…ơ!…em không biết….vì anh đó!… Anh bật cười thật to, tiếng cười cũng ấm áp như ánh mắt của anh.
Sao anh không đàn nữa?
Anh sợ em cũng bỏ trốn theo mấy nhỏ bạn của em.
Em không trốn đâu, em có thể nghe anh đàn suốt đêm cũng được.
Thật không? Suốt đời cũng được nghe!
Ha..ha..ha…hi…hi…hi… Tiếng cười của lũ bạn vang lên trong bóng cây tối mịt, giọng nhỏ Thảo vang lên sang sảng:
Chết nhỏ Nhiên, nhỏ để anh Tưởng bắt bắt mất hồn rồi…Nhiên nóng ran ở hai má, bọn nó ác thật, nỡ bỏ Nhiên một mình trốn đi, bây giờ còn trêu nữa, nước mắt tràn đầy mi, Nhiên giận dỗi bước bước ra vườn. Sau lưng Nhiên tiếng nhỏ Thảo vẫn không buông tha:
Giận rồi đó! Tại anh Tưởng tất cả, anh phải dỗ nhỏ Nhiên.
Ơ!…con nhỏ này, tại sao là anh?
Không biết, tại anh là tại anh. Tiếng cả bọn nhao nhao hùa theo, Nhiên lững thững bước đi, gió từ bờ sông đưa lên mơn man, xoa dịu những giọt nước mắt trên mi Nhiên, ánh trăng lấp lánh trên sông thật yên tĩnh, có tiếng mái chèo khua nhẹ của chiếc thuyền đi câu đêm. Nhiên ngồi xuống thảm cỏ bên bờ sông, bứt một nhánh cỏ đưa vào miệng nhấm nháp, cỏ non có mùi vị đăng đắng ở đầu lưỡi.
Hù!..
Á!…Nhiên hoảng hồn quay lại, anh đứng đó với lũ bạn nghịch ngợm. Nhỏ Thảo nhe răng cười thật dễ ghét.
Thôi, xin lỗi công chúa khóc nhè, mời công chúa về ăn cháo gà kẻo má đợi.
Thật không?
Thật chứ sao không…Ê lêu! lêu! nghe cháo gà là hết giận liền hà. Anh Tưởng thấy đó, công chúa vừa mít ướt vừa tham ăn nữa đó. Cả bọn xông vào túm lấy Nhiên kéo đi như một tên tù nhân. Má Thảo đang ngồi đợi bên nồi cháo gà bốc khoái thơm lừng, mùi húng quế, lá chanh non, hạt tiêu hoà lẫn vào nhau hấp dẫn lạ thường.
Ngồi xuống ăn đi các con, lâu lâu về đây má bồi dưỡng cho khoẻ để học chứ ở nội trú ăn uống kham khổ quá, tội nghiệp!..nhìn con Thảo như cái que tăm…
Má đừng lo, nhìn Thảo vậy chứ khoẻ lắm, sáng nào nó cũng chạy quanh sân trường ba vòng đó, hai cái ống sậy của nó mà biểu diễn thì mấy anh lác mắt hết. Má và cả bọn cười ồ, nhỏ Thảo đổ quạu
Á!…anh này bênh nhỏ Nhiên, chưa gì mà đã bênh nhau bỏ em út có má và bọn bây làm chứng nha.
Cả nhà cười vang, Nhiên xấu hổ cúi mặt, má Thảo nhẹ nhàng nhắc nhở:
Thôi , ăn đi các con, còn đi ngủ kẻo khuya rồi. Má đem tô cháo gà thơm phức cho Nhiên và nói thật dịu dàng
Má ưu tiên cho Nhiên phần ngon nhất đây, thỉnh thoảng theo Thảo về đây nghỉ ngơi nghe con, nó bảo rủ mãi mà con không chịu về với nó.
Nhiên dạ thật nhỏ, ánh mắt của anh, tiếng nói ấm áp của má và nụ cười trêu chọc của lũ bạn làm Nhiên cảm thấy lúng túng, vụng về. Đêm đó , trong căn nhà nhỏ Thảo, Nhiên thao thức không ngủ được, cảm giác lạ nhà xen lẫn tiếng đàn của anh réo rắt ngoài sân vọng vào. Lũ bạn của Nhiên ngủ thật ngon, nhìn những khuôn mặt vô tư của bọn nó Nhiên bỗng có một cảm giác thật lạ, có gì đó như muốn lao xao trong bóng đêm ” Mình đã tách ra khỏi thế giới hồn nhiên của bọn nó tự lúc nào? Tại anh…hay tại tại tiếng đàn réo rắt ngoài kia?”

Chiều thứ bảy, nhóm bạn của Nhiên đã về nhà hết, chỉ còn một mình Nhiên lang thang trong sân trường im vắng, gió mùa thu hiu hắt rượt đuổi quanh những hàng cây trút lá vàng xao xác. Nhiên bỗng thấy thật đơn độc, thật sự Nhiên không có chốn để trở về trong những ngày cuối tuần như các bạn của mình, mặc dù Nhiên vẫn còn ba còn mẹ…Ngôi nhà của ba thật sang trọng nhưng thật lạnh với ánh mắt vô cảm của dì và các em, dường như không có chỗ dành cho Nhiên, các em mỗi đứa một phòng riêng với đầy đủ tiện nghi được trang trí rất tinh tế, phòng của ba và dì cũng vậy…nhưng Nhiên phải ngủ tạm ở phòng khách mỗi khi về, ba ngượng ngùng tránh né ánh mắt Nhiên. Dì và các em chỉ cười khi Nhiên cầm túi xách lên chào để về nội trú. Còn về với mẹ thì cũng vậy, chỉ khác một điều là mỗi khi Nhiên về chồng của mẹ tự nguyện ra phòng khách ngủ, và những đêm mẹ ôm Nhiên vào lòng, nước mắt mẹ ướt đẫm tóc Nhiên. Mỗi lần về nhà thấy mẹ cứ lúng ta lúng túng nhét vào valy Nhiên những món quà mà mẹ mua giấu mua diếm người chồng bằng những đồng tiền tự dành dụm lấy. Rồi lần nào đưa Nhiên ra bến xe về trường mẹ cũng nghẹn ngào trong tiếng khóc:” Gắng học nghe con, mẹ sẽ không để con khổ đâu…”Nhiên chỉ biết quay đi để tránh cho mẹ nhìn thấy những giọt nước mắt.

Nhiên dừng lại trước họp thư của trường để tìm thư mẹ, nguồn an ủi duy nhất vào chiều thứ bảy. A!…có thư …mà không phải thư của mẹ – Trương Thoại Tưởng – ĐHTH Huế, tim Nguyện đập loạn xạ …Nhiên nắm chặt lá thư như sợ nó vụt mất rồi chạy về phòng nội trú.
Huế – Những ngày mưa
Nhiên nhớ!
Những ngày nắng đã đi qua, nơi anh ở bây giờ là những cơn mưa dai dẳng kéo dài buồn da diết!…Anh nhớ đôi mắt ướt đẫm buồn của Nhiên trong đêm trăng mùa cũ…Vào học đã được ba tháng rồi mà anh vẫn ở tâm trạng ngẩn ngơ, nuối tiếc…Vì Nhiên đó, biết không?!…
Anh muốn nói với Nhiên, rất nhiều, rất khẽ, vừa nghe nhưng con chim nhỏ cũng giật mình ngoài cửa sổ bay mất. Nhiên ơi!.. Tình yêu là nỗi buồn dịu vợi, cũng là niềm vui trên nếp nhăn của ngày tháng đọng trên môi…Hạnh phúc ! đó là đỉnh cao của tình yêu,mà thượng đế đã ban tặng cho loài người tình yêu và hương hoa của thời con gái. Khi em dỗi hờn, hạnh phúc là những lời ngọt ngào rót nhẹ vào tai, phải chăng đó là ân sủng của con người mà anh đón lấy và cho em.
Anh muốn cho em như cơn mưa đầu mùa vỗ về lộc non trên cây ngô đồng trước mùa xuân ấm áp, như giấc ngủ tròn không chút mộng mị trong hồn. Nghe em! anh muốn đến với em như tình yêu của đôi uyên ương khi vầng dương thức giấc, như niềm đau và tươi cười trên khuôn mặt nhà thơ, nghĩa là em biết đó, nghĩa là tình yêu là cay đắng, ngọt ngào và hạnh phúc vinh thăng,
Anh biết em đang buồn như những gốc cây lặng lẽ trong vườn trường im vắng, năm tháng nào đã cướp mất của em những hồn hậu vô tư, anh muốn để lại trong em nỗi sầu lắng xuống. Này nhé em! anh yêu mùa thu co chút nắng vàng làm nên An Nhiên….

Trời tối thẩm tự lúc nào, hàng cây phi lao ở sân trường đang rì rào tự tình với gió, tiếng bát đũa lách cách ở phòng bên cạnh thật vui tai, Nhiên nhìn qua cửa sổ, ánh trăng chan hoà mặt đất bàng bạc , mờ ảo như sương đêm…
(Mùa hè đang đến, tự nhiên nhớ thời con gái… nên gởi truyện viết từ thời xa lắc )

TRẦN THỊ TRÚC HẠ

18 thoughts on “TRĂNG YÊU THƯƠNG

  1. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    Đọc chị TH, tự nhiên nỗi nhớ ngày xưa bỗng ập về! He he…Thân ái.

    Thích

  2. Hình đại diện của Trần thị Trúc Hạ Trần thị Trúc Hạ nói:

    Chị mình cứ nhầm lẫn tác giả và nhân vật hoài à….

    Thích

  3. Hình đại diện của Thanh Xuân Thanh Xuân nói:

    Nhớ cái thời xa lắc xa lơ rồi lên lớp vặn vẹo học trò nghe nhỏ.

    Thích

  4. Hình đại diện của QUY. NGUYENHOANG QUY. NGUYENHOANG nói:

    Nhân vật nam viết thư như làm thơ. Chết người! Hihi.

    Thích

  5. Hình đại diện của Trần thị Trúc Hạ Trần thị Trúc Hạ nói:

    Tiểu thư có còn được nghỉ hè không?

    Thích

  6. Tình cảm ướt át thiệt tình, chắc giống tâm hồn của tác giả!

    Thích

  7. Hình đại diện của aitrinhngoctran aitrinhngoctran nói:

    Đọc những lời trong thơ..Bỗng dưng rơi nước mắt…..Dễ cảm dễ say với tâm trạng hay buồn..Một mình đêm trăng đầy sương gió ..Văn Trúc Hạ dễ động lòng..Hay.. gợi nhớ

    Thích

  8. Không ai thật sự không có chốn để về , Trúc Hạ ơi !

    Thích

  9. Hình đại diện của Du Ngã Du Ngã nói:

    Thời xa lắc nhưng mà nhớ! Phải không cô Trúc Hạ!?

    Thích

  10. Hình đại diện của tiểu thư tiểu thư nói:

    mùa hạ đến …
    Chỉ 3 chữ đó mà đọc lên nghe buồn gì đâu , cô Trúc Hạ.

    Thích

Comment