NẰM MỘNG ĐÊM SƯƠNG

À ơi bươm bướm về trời
Để ngồng hoa cải nhỡ thời phấn son

À ơi trầm thắp đầu non
Tiễn mùa môi mắt không còn dư hương

À ơi nằm mộng đêm sương
Những hình dung cũ vô thường biết đau

À ơi liếp cửa khép sâu
Mặn nồng trên gối lạc nhau hững hờ

Chong đèn con nhện giăng tơ
Lòng đa đoan
… mắc cạn bờ môi xưa

NGUYỄN ĐĂNG KHOA.

7 thoughts on “NẰM MỘNG ĐÊM SƯƠNG

  1. Hình đại diện của SAO SAO nói:

    Bạn Nguyễn Đăng Khoa ơi , thơ bạn thật lạ đó .
    Cứ một hình ảnh thực dụng ở câu lục , lại tiếp một tình cảm liên tưởng buồn rầu ở câu bát .
    Đó là do vô tình nhặt bí kíp hay bạn phải dụng công ( nghĩa là sử dung nhiều thành công lực ) vậy bạn???
    Mình thích thơ bạn . Cảm ơn bạn vì đã làm thơ hay.

    Thích

    • Cảm ơn SAO, bản thân chỉ va chạm cuộc sống, thấy buồn và viết, chẳng biết điều mình viết ra có gọi là thơ hay không nữa. Khi viết, dĩ nhiên phải dụng công, để chỉnh trang lại cảm xúc của mình cho đẹp con chữ hơn, phần là tôn trọng người đọc, phần là tự tôn trọng mình, tôn trọng chữ nghĩa, tôn trọng văn chương.

      Thích

  2. Dạ cảm ơn cô Thu Dung, aitinhngoctran và Nguyên Vi ạ

    Thích

  3. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    À ơi…. con nhện giăng tơ
    Nguyễn đăng Khoa… mắc cạn bờ môi xưa!
    He he…

    Thích

  4. À…ơi! Nằm mộng đêm sương..-Trở mình nghe buốt sống lưng mặn nồng!-Lạnh hồn lạnh ngắt tim buồn!-Vô thường trong cõi mông lung đất trời!-Bướm hoa..trầm nến..hương xưa..-Nhện giăng…cửa khép..ảo mờ nhân gian!-À..ơi!Buồn thảm can tràng!-Nằm nghe giấc mộng bàng hoàng suy tư..!!!

    Thích

  5. Xin mượn lời nhà thơ Du Tử Lê để giới thiệu Nguyễn Đăng Khoa…với các bạn đọc tương tri .

    Thích

  6. …Đọc nhiều lần hai lục bát, một năm chữ, và một năm chữ phá thể, tôi muốn dùng cụm hình dung từ nhỏ-nhắn-nỗi-buồn, nhưng lại chứa đầy liên tưởng cheo leo, trên những địa hình ý tưởng đáy sâu – – Để nói về thủ pháp thi ca của họ Nguyễn-1987, hiển lộ khá sớm. Hai lục bát ngắn của Nguyễn-1987 (cũng như lục bát của những người trẻ khác, như Nguyễn Lãm Thắng, Miên Di, Trịnh Sơn…gần đây) đã đẩy lui dần trong tôi, niềm lo lắng, nỗi hoang mang trước di sản tệ hại của một vài nhà thơ, chỉ vì chút vật chất bọt bèo, hay cuồng ngông tài bất cập trí, trở thành những lâm-tặc-phá-rừng-lục- bát! Biến thể thơ đầu nguồn văn học Việt thành bó, thành thúng, thành cần xé lục bát… như rác, như “thư rơi” trên đường phố chữ nghĩa Việt Nam bầy hầy, nhiều chục năm qua.
    Hai lục bát ngắn của Nguyễn-1987 (và những đồng-hành-lục-bát khác của Nguyễn Đăng Khoa) hôm nay, không chỉ cho tôi niềm tin, hy vọng vào khả năng miễn nhiễm của rừng lục bát Việt Nam nguyên sinh mà, Nguyễn-1987, còn cho tôi hy vọng, rồi đây, thủ pháp thi ca của Nguyễn Đăng Khoa sẽ sớm lấp lánh những đường kiếm huê dạng ở những bài thơ nhỏ-nhắn-nỗi-buồn, với những liên tưởng cheo leo, trên những địa hình ý tưởng đáy sâu, sẽ sâu hơn nữa…

    Tôi xin không bước thêm vào nỗi buồn hay đáy sâu thơ Nguyễn Đăng Khoa, như một tỏ bày trân trọng của cá nhân tôi, trước quyền tự thân khám phá của bạn đọc và thân hữu về cõi thơ mướt xanh nắng, gió này. .. ( DU TỬ LÊ)

    Thích

Comment