TẠ CHÍ THÂN
Phương Đống ở đất Trường An, con thứ bảy của gia đình thế tộc. Từ nhỏ vốn thích chuyện yêu ma nên bùa phép cứ hoài đa mang trong tâm tưởng!
Ngày nọ ngồi không, chợt thấy tóc bạc lòa xòa trước trán mới giật mình mà nghĩ đến thân:
“Ta đường đường là dòng danh giá mà đến nước này vẫn chưa theo kịp Bùi Diệp, Nguyễn Trí, Nguyên Vi, Du Ngã… huống gì mà đòi sánh vai với Linh Phương, Hoàng Quý, Văn Nghĩa, Dzạ Lữ… đừng nói chi đến thầy thuốc Châu, Khương…”
Bèn lấy gân cổ gọi vợ là Hàn Thị đến gần mà phán rằng:
“Chẳng là cõi thâm sâu, ta vốn thích nghe đến bùa ngãi phù phép hay những gì dính đến thần linh, hoạc ở cõi ni gọi hồn về cõi nớ… Nên muốn lánh nhà mà đi tu tập một chuyến. Trước là thỏa mãn mộng ngày xanh, sau có một chút ngon ngon đặng về giúp đồng hương khắp chốn.”
Nhìn vẻ mặt ngơ ngẫn như đồ mất hồn của Hàn Thị, nên Phương Đống buông lời phang tiếp:
“Núi Long Đàm ở Giang Tây gần Nga Man có vị đạo sĩ bùa phép đầy mình, ta muốn lên đó mà thụ giáo!”
Hàn Thị đã hiểu được giấc mơ của chồng bấy lâu, bèn thỏ thẻ:
“Thiếp trong lòng hiểu được, nhưng thiết nghĩ bấy lâu nay cơm no bò cỡi tưởng chàng đã quên đi cái mộng điên cuồng, nào ngờ vẫn giữ y chang. Thiếp bàng hoàng trộm nghĩ: Ôm nỗi ước mơ kia mà làm sao ấm êm tình phu phụ!!!”
Rồi ai oán hai câu:
“Nếu chàng không về kịp
Thiếp cho chàng de luôn…”
Lương Đống cho dù tuổi chuột nhưng lại có gan trâu, bèn lớn tiếng tấp tới bến:
“Đã được voi mà còn đòi Hai Bà Trưng – Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ – Chim se sẻ mà đòi vượt đại dương – Chẳng khác gà con dương gân cổ gáy bình minh…! Đã được ta làm chồng mà còn chưa vừa ý, lại đòi bỏ nọ bỏ kia… thiệt là tức chết!”
Bèn hùng hổ đi thẳng vô buồng gói vài bộ đồ, chôm gọn 153 đô làm lộ phí đặng ngày mai gà gáy là lên đường cho kịp chuyến xe tốc hành có giường nệm ngả lưng…
Đến Giang Tây, Phương Đống ì ạch leo lên đỉnh núi Long Đàm bằng chân vì xe thồ không chạy được… Tới nơi, nhìn quanh quất thấy phong cảnh an bình, chim kêu vượn hú, hoa lá xinh tươi, cọp beo thỉnh thoảng nhảy qua nhảy lại… lòng như đã lạc cảnh tiên! Đi một chặp, chợt thấy ngôi đền vắng vẻ, có một đạo sĩ ngồi trên bồ đoàn, tóc bạc rũ xuống vai, thần sắc hồng hào khỏe mạnh, thân thể chỗ nào cũng nhúc nhích… Phương Đống bèn quì mọp xuống mà thưa rằng:
“Tại hạ họ Phương tên Đống ở đất Tràng An, nghe tin Thầy pháp môn huyền diệu nên chẳng ngại xe đò, đi bộ… thành tâm tới kiếm, mong Thầy thu nhận tại hạ núp bóng từ bi mà học phép bùa đặng cứu nhân giúp thế!”
Đạo sĩ lé mắt nhìn Phương Đống một phát rồi chậm rãi phán rằng:
“Chỉ ngại thí chủ yếu xìu, cho dẫu ta cố lòng cũng chỉ là công cốc! Chẳng uổng lắm ư?!”
Phương Đống nghe vậy e rằng Đạo Sĩ không thâu nhận mình… bèn rống lên:
“Tại hạ tuy tài sơ học thiển nhưng cũng có mấy cái bằng TIẾN SĨ trời cho, nên hiểu được rằng: Nếu có công đem xà beng ra mà mài thế nào cũng thành kim.Thì quyết tâm này không thể tỉnh bơ mà bỏ ngang như vậy”
Đạo Sĩ cười mỉm chi rồi gật đầu, dẫn ra nhà sau mà giới thiệu với bầy huynh huynh đệ đệ…
Và cũng như ngày bắt đầu… Phương Đống cứ mãi làm bạn với rìu búa, chặt củi, hái rau… tha về cho thiền viện, mà lòng thì cứ luôn đăm chiêu, mãi đến hơn ba tháng sau mà vẫn không biết phép tiên đến bao giờ mới được Đạo Sĩ truyền cho. Đêm đêm dưới gốc bồ đề, hồn bướm mơ tiên về bến Sông Trăng một thời bù khú với Công Mỹ, Xuân Đào, Phục An, Ngọc Thơ… Hoặc bên giòng sông Côn nghe tiếng nước rơi (không còn chảy) ở cà phê JIN JIN với Kim Chi, Ngọc Châu, Rêu, Trường Nghị, Tăng Tri, Ngọc Dũng… Hay bên bờ biển mặn Qui Thành, nơi Gia Nguyễn với những nàng tiên nữ đẹp như mơ: Cẩm Ái, Phụng, Tiết, Thu Thủy, Quốc Tuyên, Mộng Vân, Thanh Hòa… suốt ngày thi ca múa hát!!!
Đống chịu đời không xuể, nhân lúc Đạo sĩ đang tỉa lá bắt sâu… mới tiến lại gần mà thưa rằng:
“Đệ tử lìa xa quê cha đất tổ, xa nơi chôn cái cuống rún, xa cả con vợ múp rụp đang độ hồi xuân mà tới đây để cố học được phép tiên… mà ba tháng nay chẳng được gì sất!”
Rồi thêm lời nhỏ nhẹ lẫn nỉ non:
“Đệ tử từ hồi còn đỏ hỏn đến giờ, chưa bao giờ khổ nhọc và buồn vào hồn không tên như thế này!!!”
Đạo sĩ cười nửa miệng mà nói:
“Ta đã nói là ngươi không chịu được khổ, quả đúng như rằng. Ngày mai mặt trời đứng đặng ngọn tre, hãy quảy gánh về quê cũ mà tâm thân kiếm phần an lạc.”
Phương Đống đan hai tay thật chặt, ấp a ấp úng nói:
“Đệ tử bấy lâu nay làm lụng cực nhọc, muôn việc vâng lời… tiền công chẳng có… sao Thầy không dạy tại chức cấp tốc vài phép tiên cho lòng thôi cấn cái!”
Đạo sĩ quay đầu mấy vòng, rồi hỏi:
“Ngươi muốn học phép gì?”
Đống mừng như mèo thấy mỡ, như trâu già thấy cỏ non:
“Phàm ở đời có hai thứ làm cho người ta điên cuồng và lảo đảo tâm cang là TÌNH VÀ TIỀN! Xin Thầy dạy cho hai bùa trên thì mọi vướng mắc chẳng còn chi hết ráo.”
Đạo sĩ trầm ngâm:
“Nếu ta dạy cho ngươi bùa Tình thì khi qui cố hương, ngươi sẽ làm gì?”
Phương Đống quì mọp vì ngỡ Đạo Sĩ đã trúng tim đen:
“Đệ tử sẽ lập bè lập đảng, dùng bùa yêu mà khiến thần dân thể hiện tình yêu đảng – yêu tổ quốc – yêu đồng bào! Khối có đứa theo và sẽ tôn đệ tử làm lãnh tụ… lúc đó sẽ sướng rên mé đìu hiu.”
Đạo sĩ nghe Phương Đống nói… bỗng sặc cười thiếu điều văng cục đờm vàng cháy:
“Phàm tình yêu quê hương, đồng bào xuất phát từ ngàn xưa tổ tiên truyền lại… nếu thấy lỗi thời, cần thêm thắt thì cứ đó nhân lên. Hà cớ gì mà phải lặn lội đường xa đến cái xứ Nga Man này mà cầu xin??? Tình yêu các thứ phải xuất phát từ tấm lòng chân thật không màu mè hoa lá cành, nay ngươi muốn giả bộ đưa đẩy thay trời mà muốn cho người ta tin yêu thì chẳng sớm thì chầy… tình sẽ nhiều khi không mà có – nhiều khi đầy rẫy mà cũng như không!!! Đổ vỡ tràn đầy, ông địa sẽ không cản nổi… nên nhớ TÌNH PHẢI TỪ TÂM!”
Phương Đống tiu nghỉu nhưng cố kiếm chác:
“Hay là Thầy dạy cho bùa TIỀN để về quê hộ thân vậy.”
“Về bổn xứ mà có bùa tiền thì để làm cái chi chi vậy?”
Phương Đống nghĩ thầm:”Thằng cha Đạo sĩ này ngu thiệt… chẳng biết có tiền mua tiên cũng được hay sao?” bèn rống hết cái gân cổ, mặt đỏ như băng-rôn mà thốt:
“Khi đệ tử có thiệt nhiều tiền thì làm gì chẳng được! Nhiều người thần phục, bung ra mà tóm thâu Sông Trăng, Jin Jin, Gia Nguyễn… lúc đó một mình một ngựa mà chiêu nam đãi nữ, tha hồ tung hoành tiếng tăm danh vọng!”
“Tiền phải kèm theo tài thì người mới phục… kẻo mang danh trọc phú!”
Phương Đống hả hê:
“Đệ tử đã có mấy bằng TIẾN SĨ, dù không học mà có… thì không có tài thì có cái giống gì?”
Đạo Sĩ cười ngất nga ngất ngưỡng, sém chút nữa tắt thở như cha Trình Giảo… nào đó trong truyện tàu khựa ngày xưa!……………….
Và truyện PHƯƠNG ĐỐNG TU TIÊN, nói qua nói lại… chẳng được gì ráo trọi, nhưng khi về tới quê nhà ai ai cũng đồn Phương Đống đã học phép tiên, người người tung hô vạn tuế, đến bây giờ sách vở vẫn còn ghi !!! Người người tưởng thiệt !!!

“Đạo Sĩ cười ngất nga ngất ngưỡng, sém chút nữa tắt thở như cha Trình Giảo… nào đó trong truyện tàu khựa ngày xưa!”
PHẢN ĐỘNG!
ThíchThích
Kệ cha tui! Mắc mớ gì tới ông mà tố cáo?
ThíchThích
Ông muốn nghe chuyện tiếu lâm Made in China hông?
ThíchThích
Muốn! Hình như chuyện tiếu China và VN bi giờ giúng nhau!
ThíchThích
có lẽ rồi mình cũng phải theo ”phò”
thiền sư họ Tạ thôi !
ThíchThích
Xin lỗi TRẦN BẢO ĐỊNH, thiền viện của mỗ chỉ tuyển tín nữ… thiện nam tính sau!
ThíchThích
Chào thiền sư. Dám hỏi có cần tổ chức văn nghệ quyên góp để xây Thiền viện không, KM sẽ tình nguyện, để thiền sư có địa lợi tu luyện, biết đâu có Tu Tiên hồi 2, mong lắm thay, và biết đâu mình cũng được cái hân hạnh mà Thu Dung đã nói trên kia.
ThíchThích
Đừng! Đừng tổ chức văn nghệ văn gừng mà náo động bàn dân, chi bằng tổ chức thi hoa hậu (nghe nói tiền đút lót để đọat giải cũng khẳm)… nhân đó ta tuyển thêm tín nữ cho thiền viện. Nhất cử lưỡng tiện, chị nguyễn thị khánh minh có thấy hợp thời không vậy?
ThíchThích
Thiền Sư Tạ Chí Thân lần nầy cho đọc một bài mê quá, nữa cổ lại nửa tân, mê mê muội muội, dẫn người đọc hết bất ngờ nầy đến lạ lùng nọ. Chí hay, chí hay …
ThíchThích
Xin đa tạ lời phê của Thánh Thán Chu Thụy Nguyên!
ThíchThích
Đọc xong truyện của anh Tạ Chí Thân, BD xin có lời nhỏ: trong chốn võ lâm nếu Tạ Đại huynh mà xưng đệ nhị thì chẳng ai dám xưng đệ nhất! Võ công của Tạ Đại huynh ngày càng thâm hậu. Có lẽ ngài Kim Dung đã tìm được truyền nhân rồi chăng!?
ThíchThích
Dạ em không dám ạ! Lâu lâu thọc lét cho dzui dzậy mà.
ThíchThích
Chú Thân tu phép gì mà Thảo Ly thấy trong hình ở trên, mấy con chuồn chuồn hễ bay tới gần chú đều bị rơi, nằm thẳng cẳng dưới đất hết vậy?
Thảo Ly xin nhắc nhở chị em phải cẩn trọng một khi tới gần chú Thân.đấy nhé.
ThíchThích
Thảo Ly thân mến
Đọc comment bạn bỗng dưng tôi nhớ đến một đoạn của Bùi Giáng
…phó thác thảm họa trần gian cho chuồn chuồn mang trên hai cánh mỏng bay đi. Bay về Tử T”rúc Lâm, bay về Sương Hy Lạp, ghé Calvaire viếng thăm một vong hồn bát ngát, rồi quay trở về đồng ruộng làm mục tử chăn trâu…”
Chắc thiền sư Tạ Chí Thân tu chưa đủ đô nên chuồn chuồn ngã rạp…phải tu cỡ… 5,7 chai nữa mới thành chánh quả !!!
ThíchThích
Không nhìn kỹ bộ mặt thất thời của Phương Đống na? Người ta nhìn cũng xỉu nữa huống gì chuồn chuồn… Thảo Ly ơi!
ThíchThích
“Tình và tiền”, khi lên núi tu tiên, Phương Đống tụng riết, chín thâm tím “tâm từ”, thì chỗ đâu dung nạp cái duyên tiền định, chắc phải tẩu quả thiến cả bộ lòng thòng cháy tự luôn, nên ngài “đạo sĩ” sợ ám chăng?
_Thiện tai- thiện tai, thực tai hại…
Đúng là “tưng tửng” mà… hứng tùm lum thực …tài!
ThíchThích
Đúng là “tưng tửng” mà… hứng tùm lum thực …tài!
Quã dzẫy chớ sao!!! Giọng Nẩu có ngọt không, NNT?
ThíchThích
Tui có ông Bác, nghe nói hồi xưa cũng qua xứ Nga Man cầu bùa, chẳng biết có được Đạo Sĩ truyền dạy cho phép nào hay không mà khi xuống núi thì cũng được tung hô giống như thiền sư Tạ Chí Thân vậy.
Bác tui chỉ khác thiền sư TCT có hai điểm:
– Râu trắng chứ hổng phải rau đen (như hình trên của thiền sư TCT)
– Bác tui hổng (thấy) có dzợ con gì hết.
Hổng biết TCT đã (có lần nào) gặp Bác của tui hông dzẫy?
ThíchThích
Bác của ĐTK thuộc người cõi trên, làm sao gặp được!
ThíchThích
Chào TCT,nỗi lòng biết tỏ cùng ai !
ThíchThích
Hiểu thôi, đâu cần tỏ, anh Nghĩa!
ThíchThích
Ni Na tưởng tượng vẻ khép nép của bạn Tạ Chí Thân khi hạ sơn, (mà …nói qua nói lại chẳng được gì ráo troi !!! ) gặp lại phu nhân… là Ni Na ko thể không cười !!! Tội nghiệp bạn ghê.
ThíchThích
Thấy cái hình Phương Đống xuống núi không? Nỡ nào mà còn ghẹo tui nữa dzậy Na!!!
ThíchThích
Phương Đống là dạng lừa vợ , phản thầy . tham quyền cố vị ,muốn lừa tình lừa tiền thiên hạ …Thế gian hạng người này cũng không ít .
Bởi vậy hôm qua Lưu Thy Nguyễn mới truyền bá rộng rãi mấy câu thần chú để bàn dân thiên hạ tụng niệm , phân biệt chánh tà giữa cõi trần phật ma , ma phật .
Nhưng dù sao Phương Đống qua cái nhìn của bạn Tạ Chí Thân đã rất NGƯỜI !
Một cái nhìn của thiền sư dành cho …đồng bọn … ( có lần tôi nghe ai đó gọi thiền sư Tạ Chí Thân . Tôi bắt chước gọi theo , đừng giận nhé bạn .)
ThíchThích
Thiền sư Tạ Chí Thân là do Dung gọi đó TA à . Tội lắm , thiền sư chỉ len lén chôm tình chớ không hề manh nha ý định lừa tình ai .
ThíchThích
Khi tui ngẫm được điều này, mai mốt tui sẽ để tóc râu dài, mặc áo thụng, đeo huy chương… tìm nơi vắng vẻ mà lập thiền viện, nhờ Tuấn Anh và Tôn Nữ Thu Dung làm cò mồi… thế nào cũng hốt bạc!
ThíchThích
Duyên dáng Tạ Chí Thân.
ThíchThích
Duyên dáng Tạ Chí Thân có bằng mấy cô trong “Duyên dáng Việt Nam” không vậy Phục An?
ThíchThích
Sẽ hơn nhiều, khi TCT mặc áo dài…
ThíchThích
Và sẽ nhiều hơn nữa khi TCT mặc BIKINI!
ThíchThích
Tại sao PHƯƠNG ĐỐNG lại lấy có 153 đô hả anh ? Con số 153 có phải là một mật mã gì đó không ???
ThíchThích
Mật mã gì đâu, chừa lại 7 đô để mẹ con ở nhà sinh sống đấy mà! Vậy mới thấy được cái tình cảm bao la của Phương Đống!
ThíchThích
Nếu chỉ trong 3 tháng mà Phương Đống học được 2 bài này: 1.”Tình yêu các thứ phải xuất phát từ tấm lòng chân thật không màu mè hoa lá cành, nay ngươi muốn giả bộ đưa đẩy thay trời mà muốn cho người ta tin yêu thì chẳng sớm thì chầy… tình sẽ nhiều khi không mà có – nhiều khi đầy rẫy mà cũng như không!!! Đổ vỡ tràn đầy, ông địa sẽ không cản nổi… nên nhớ TÌNH PHẢI TỪ TÂM!” 2. ““Tiền phải kèm theo tài thì người mới phục… kẻo mang danh trọc phú!” thì còn kêu ca nỗi gì!
Thích cái lối viết tưng tửng của anh Thân ghê!
ThíchThích
Trong bài có nhắc tên anh Quý đó , hân hạnh ghê ha !
ThíchThích
Thì lờ mờ thấy có tên mình (chỉ khác chữ “y” và “i”) thấy hân hạnh ghê nên mới …khen anh Thân một phát! Thu Dung “biết hết mà còn la lớn”. Hihi.
ThíchThích
Xin lỗi anh Quý, TCT viết không đúng tên anh!!!
ThíchThích
OK anh Quý. Học được 2 bài học lớn TÌNH và TIỀN như thế mà không tốn đồng học phí nào vẫn còn rẻ chán! Mà thực hiện nó cũng thật khó khăn chứ chẳng chơi, bao nhiêu đứa vô tù, bao nhiêu thằng bị rủa sả cũng vì không thuộc 2 bài học này đó, anh Quý, anh Thân ơi!
ThíchThích
Không biết sao bây giờ người ta lại học được bùa: -Bạo lực để có tình – thế lực để có tiền… rất hữu hiệu, anh Quí, Nguyên Vi ơi!
ThíchThích
Thưa chú , con nghĩ chú viết lộn hay sao đó , chứ theo con thì : Bạo lực để có tiền . Thế lực để có tình
( bạo lực để có tình thì thấy có vẻ… sadique quá chú ơi !)
ThíchThích
Sorry chú nghen . con hay bị méo mó nghề nghiệp .
ThíchThích
Cháu tiểu thư ơi, khi có bạo lực và thế lực… người ta thường dùng cả hai để đạt được tình và tiền. Cẩn thận nghen!
ThíchThích
Có chú bảo kê con hỗng sợ mặc dù chú tự kiểm điểm là chú hỗng được truyền thụ cái quái gì hết , nhưng đâu ai biết, phải không chú ?
ThíchThích