Ngõ nhỏ

Dương Hằng

Leave_Me_Alone_by_SDJR

– Mẹ…mẹ…về kìa, mẹ về, mẹ về…mẹ…mẹ…

– Anh yên lặng tôi xem nào. Mẹ chết rồi, anh kêu gì nữa.

Hạ gắt gỏng lớn làm anh Du nín hẳn, quay ra chỗ khác ấm ứ trong miệng, thi thoảng lại len lén nhìn Hạ trong sợ hãi. Đêm buông thõng qua ô cửa sổ cũ mèm, Hạ trông ra thấy lòng nặng trĩu. Cô để mặc cuộn len vừa rơi tuột khỏi tay, chẳng buồn đan tiếp.

Hạ không biết gì về mẹ. Không ai kể cho Hạ nghe về mẹ. Chỉ có ba, ngày Hạ còn bé, thi thoảng trong cơn say có nguyền rủa người đàn bà ấy bỏ con theo trai đi biệt xứ. Hạ hận mẹ từ những câu nói đứt quãng của ba trong cơn say vất vưởng. Xóm làng thương Hạ, thương cả anh Du, mà đôi khi Hạ chẳng hiểu nổi họ thương vì lẽ gì nữa. Hạ cứ ngậm ngùi có lẽ chỉ vì mẹ cô theo trai, người ta mới thương hại Hạ. Tình thương đôi khi lại chạm vào nỗi đau của người ta ngẫu nhiên thế. Hạ cười khan và khôc khốc như bất cần, tự rủa sẽ chẳng bao giờ nhìn mặt người đàn bà ấy, dẫu cho bà có quay về, dù chỉ một lần, Hạ sẽ không bao giờ tha thứ.

Bởi vậy mà Hạ thương ba nhiều nhất. Ngôi nhà xiêu vẹo, chông chênh cuối xóm chỉ có ba người ở. Gió thổi luồn qua khe hở, lạnh tê tái. Căn nhà nhỏ, và buồn. Chỉ vài ba tiếng lẩm bẩm ú ớ của anh Du, vài ba tiếng phì phèo điếu thuốc hơi dài của ba, vài ba tiếng băm rau của Hạ, cũng hết một ngày buồn. Ba thường đánh Hạ mỗi lần say, Hạ nhủ đời ba đã khổ vì một người đàn bà, ba đánh không phải vì ghét Hạ, Hạ cam chịu làm nơi trút khổ của ba. Ấy vậy mà Hạ càng hận người đàn bà hơn, người đàn bà đã gây khổ cực cho Hạ, không phải là ai khác. Cô lớn lên, lầm lũi, cái mặt lúc nào cũng buồn rười rượi, ba thôi không còn rượu say và đánh Hạ nữa. Ba thương hai anh em Hạ nhiều hơn, thương hộ cả người đàn bà làm đời ba khổ. Hạ ghét anh Du. Cả Hạ và ba đều cố quên đi, chỉ có anh Du là nhớ, cả ngày ấm ứ tiếng “mẹ”. Anh Du thường ngồi ngóng mẹ ở đầu ngõ nhỏ. Con ngõ ấy nối dài ra xóm. Cuối xóm heo hút chỉ có căn nhà của Hạ chơ vơ. Hạ ngẫm, may mà vẫn còn ngõ nhỏ, người ta còn có lối vào chơi nhà Hạ. Trong cơn mê sảng, anh Du cũng chỉ gọi tên mẹ. Căn nhà chỉ có ba người sống, vậy mà mặc nhiên mẹ vẫn hiện diện mỗi ngày như một thói quen. Mọi việc trong nhà đều do bàn tay Hạ xoay sở. Anh Du đã hai mươi mấy tuổi, vẫn lông nhông chơi đùa, nghịch bẩn với mấy đứa trẻ con trong xóm, cũng may vẫn còn nhớ đường về nhà, nếu mà Hạ còn phải để mắt tới anh Du thì chẳng làm nổi việc gì nữa. Lắm lúc Hạ thầm ao ước “Giá mà có mẹ…”.

Hạ quay sang nhìn anh Du đang cầm mảnh đá vỡ vẽ những chữ nguệch ngoạc lên đất.

– Anh Du, kể tôi nghe về mẹ đi? Mẹ bao tuổi rồi, bỏ đi mấy năm rồi?

– Ba đánh, ba đánh,…- Anh Du sợ sệt nhìn Hạ.

– Ba không đánh đâu, tôi sẽ không nói ba biết đâu, kể tôi nghe đi mà.

Anh Du khờ khệch bẩm sinh, ba bảo thế. Không ai kể cho cô nghe chuyện anh Du. “Người ta khờ mà vẫn không nguôi một người đàn bà đã bỏ mình, cũng tội”-Hạ thở dài. Hạ bảo chỉ có anh Du là con của mẹ, Hạ không có người mẹ nào như thế cả, chưa một lần cho Hạ một vòng ôm, chưa để Hạ nhớ nổi gương mặt, ấy vậy mà hôm nay anh Du gọi mẹ, Hạ lại động lòng. Hạ tò mò về người đàn bà ấy.

Lối nhỏ sâu và hẹp, hoàng hôn không chạm nổi tới căn nhà của Hạ, Hạ chỉ còn biết vượt qua con mương để tìm một chút nắng cuối chiều. Lần này Hạ bước tới đầu ngõ nhỏ, gặp một người đàn bà che kín mặt. Thiếu gì những người đi đến ngõ cụt này, không còn thấy một ngôi nhà nào khác nữa, mới nhận ra mình đi lạc. Hạ chẳng bèn lấy làm lạ. Cô bỏ mặc người đàn bà với cái lối nhỏ sâu hút nhà mình, Hạ đi ra con đê thả gió.

***

Ba bảo lên thành phố để kiếm việc làm thêm dăm bữa, lấy tiền còn mua thuốc cho anh Du mấy hôm nay ốm nặng, còn dặn Hạ kĩ là chăm anh cẩn thận. Sáng mai ba đi từ sớm, nắm đỗ Hạ ngâm đêm qua định sáng nay dậy sớm đồ xôi cho ba mang đi đường, vậy mà không kịp.

Trời nhá nhem tối thì thấy người đàn bà đi vào ngõ nhỏ. Cô còn trẻ lắm, trẻ hơn cả mẹ Hạ, thật ra là Hạ mường tượng thế, chứ có biết mẹ mặt mũi ra sao mà so sánh. Là vì bố già, gầy ruộc và hốc hác, nếp nhăn cũng nhiều, khiến Hạ nghĩ chắc mẹ cũng già rồi. Cô tên Thục, cô bảo bố nhờ cô đến chăm sóc hai anh em mấy bữa, lòng Hạ nhẹ tênh. Hiếm khi nhà có khách, lại là một người phụ nữ. Hạ ước giá mà ba đi thêm bước nữa, thì phải tốt hơn không. Mỗi lần Hạ nhìn thấy ba trầm ngâm, Hạ lại nghĩ ba còn vương vấn người đàn bò bỏ chồng bỏ con , ba thương hai an hem Hạ nên chẳng buồn lấy thêm vợ, ở vậy để bù đắp cho con. Hạ càng thêm buồn, thêm hận mẹ.

Anh Du thấy cô Thục đã ấm ứ “mẹ…mẹ”. Tôi quát: “Anh trật tự hộ tôi cái, ba về là tôi mách bây giờ”. Tôi quay sang cô Thục phân bua “Anh con cứ thấy người phụ nữ nào là cũng gọi mẹ hết ấy mà.” Cô Thục cười hiền. Lần đầu tiên Hạ được sống trong sự bao bọc của người phụ nữ, an yên lắm. Từ ngày có cô Thục vào nhà ở, căn nhà rộn hẳn tiếng cười. Anh Du cũng cười, cười tươi hơn cái cười khờ khạo mọi khi. Thoảng hoặc, anh Du còn làm nũng trong lòng cô Thục, ngộ ghê. Cô Thục kể cho anh em Hạ nghe những câu chuyện cổ tích, nấu những món ăn ngon, và đan những chiếc mũ len rất đẹp. Cô Thục thương hai anh em. Cô dạy Hạ cách đan len không bị lỗi và đều tay, cô khen Hạ có mái tóc đen mượt, rồi cô mang đến một giỏ trái bồ kết. Cô Thục bảo gội bằng bồ kết sẽ giữ được tóc đen. Bàn tay cô Thục vuốt lên mái tóc Hạ, Hạ cứ ngỡ đó là bàn tay mẹ.

– Mẹ của Hạ… – Cô Thục bỏ lửng câu nói.

– Con không có mẹ, mẹ con chết rồi.

– Bố con bảo vậy sao? Biết đâu, mẹ con còn sống và luôn mong ngóng tới con thì sao?

Hạ cúi đầu, Hạ sợ chạm vào ánh mắt thương hại của cô Thục khiến Hạ tủi thân. Những con tim xa lạ vô tình va vào nhau lại tìm thấy sự đồng cảm hơn cả chính người ruột rà máu mủ. Nghĩ sao, Hạ lại ngẩng đầu lên, ôm lấy cô Thục mà bật khóc. Chưa lần nào Hạ khóc vì người đàn bà bỏ con theo trai ấy, vậy mà trước cô Thục, Hạ lại yếu mềm đến thế. Thêm một lần nữa, người đàn bà lại làm Hạ động lòng, rưng rưng.

Cô Thục liên tục hỏi Hạ có biết bao giờ ba về không, Hạ lắc đầu, ba chỉ nói đi dăm bữa. Sáng hôm sau, cô Thục đã rời khỏi nhà Hạ tự lúc nào không hay. Căn nhà trống quạnh. Anh Du khóc miết từ sáng tới trưa, ấm ứ gọi mẹ Thục của anh. Hạ cũng chẳng biết tìm cô Thục ở đâu nữa. Lần này ba về, Hạ quyết sẽ bảo ba đón cô Thục về nhà mình sống.

Anh Du lủi thủi buồn một mình ở góc vườn sau nhà khiến Hạ chạnh lòng. Lần đầu tiên lại thấy thương anh Du đến vậy. Cô Thục đi một cái mà nụ cười của anh Du tắt lịm. Hạ sấn lại gần anh Du dỗ dành: “Anh có muốn nghe em cổ chuyện cổ tích không nè? Chuyện cô Thục bữa nọ kể ấy?”. Anh Du lắc đầu, tay ôm khư khư thứ gì đó, vội quay người về phía khác như sợ Hạ lấy mất. Nịnh thế nào anh Du cũng không cho xem. Chờ mãi anh Du mới chịu ngủ, Hạ lén lấy thứ đồ trong tay anh. Hạ không tin nổi vào mắt mình, sao lại có ảnh cô Thục chụp chung với anh Du và một bé gái, sao anh Du lại có nó chứ. Hạ thấy run run nơi lồng ngực, muốn úp thật nhanh tấm ảnh xuống, nhưng mắt vẫn căng ra nhìn kĩ nụ cười cô Thục đang âu yếm đứa bé trên tay. Trông anh Du trong hình rạng rỡ, lanh lợi lắm. Lòng cô nghẹn đắng. Hạ suýt ngã quỵ, may mà bám được vào thành gường. Hạ gạt vội nước mắt đang chảy dài. Chẳng lẽ…

Ba về nơi đầu ngõ, đầu óc Hạ rối bời và lo sợ. Ba bảo có quà cho Hạ, là một bộ váy ba mua tận thành phố mang về, Hạ chẳng buồn vui. Hạ hỏi:

– Ba bảo cô Thục đến chăm hai anh em con à?

– Cô Thục nào? – Ba ngẩn người khiến Hạ càng tin những linh cảm của mình là đúng. Hạ chìa tấm ảnh ra. – Cô Thục trong tấm ảnh này này.

Nói xong nước mắt Hạ ngân ngấn. Ba Hạ giật mình, đôi tay run siết chặt lấy tấm ảnh.

– Hạ ơi, ba sai rồi, Du ơi,ba sai rồi. Là Ba đã hại con ra nông nỗi này, ba không bù đắp nổi lỗi lầm này. – Ba ngồi phịch xuống.

– Ba, ba nói gì, ba nói lại con nghe đi ba? – Hạ bật khóc nức nở.

– Đó là mẹ của con. Ba đã từng nghi ngờ mẹ con theo trai, đã ruồng rẫy đánh mẹ con mấy trận nhừ tử mới khiến anh Du sợ hãi mà hóa khờ. Mẹ hận ba bao năm nay đã không về. Là tại ba cả, con ơi…-Ba nói trong tiếng khóc khan.

Hạ như người mất hồn. Giờ ba nói những điều ấy còn cứu vãn được gì chăng, khi mười sáu năm qua Hạ đã ôm nỗi hận người đàn bà ấy. Ba gieo vào suy nghĩ của Hạ về một người đàn bà vô lương và dạn dĩ. Giờ ba nói đâu có khiến anh Du trở lại được như xưa.

Hạ đứng dậy, bước ra khỏi căn nhà buồn và trống quạnh. Bóng Hạ liêu xiêu trên con ngõ nhỏ và sâu hun hút. Hạ đi tìm mẹ…

9 thoughts on “Ngõ nhỏ

  1. Hình đại diện của Thảo Ly Thảo Ly nói:

    Bạn Dương Hằng dẫn truyện rất tài, một câu chuyện thật cảm động, thương cho hai đứa trẻ và người mẹ.

    Thích

  2. Hình đại diện của đinh tấn khương đinh tấn khương nói:

    Cám ơn nhà văn trẻ Dương Hằng, những dòng chữ thật đơn giản nhưng thực sự đã truyền nhiều cảm xúc đến cho người đọc!

    Bởi ích kỷ bản thân mà đối xử tàn nhẫn, đánh tráo sự thật, che dấu những sai lầm v.v.. của thế hệ đi trước gây tổn hại (thể chất & tinh thần) thế hệ tiếp nối!?
    Nhân vật Du và Hạ là một điển hình! Nhưng ít ra, người cha trong câu chuyện còn biết nhận ra sự sai lầm của chính mình, còn biết ân hận khi thấy những đứa con của mình đã trải qua những tháng ngày bất hạnh!
    Sai lầm cuả một người cha chỉ dẫn đến sự bất hạnh cho mỗi một gia đình, nhưng sai lầm của một lãnh tụ sẽ giết chết một đát nước, cả dân tộc và nhiều thế hệ tiếp nối!?

    Thích

  3. Hình đại diện của Dương Hằng Dương Hằng nói:

    Con cảm ơn cô chú đã bỏ chút thời gian chia sẻ truyện cùng con. Hy vọng những truyện ngắn con mới viết gần đây, sẽ già dặn hơn và sớm được chia sẻ với Tương tri ạ.

    Thích

  4. Dương Hằng viết rất tuyệt .Một cô bé nhiều suy tưởng quá sớm về cuộc đời .

    Thích

  5. Chào Cháu Dương Hằng với câu chuyện buồn về người mẹ…

    Thích

  6. Hình đại diện của Nguyễn Hoàng Quý Nguyễn Hoàng Quý nói:

    Cầu cho Hạ tìm được “cô Thục”, tìm được mẹ mình! Đúng là máu mủ có khác! Truyện thật dễ thương.

    Thích

Gửi phản hồi cho Thảo Ly Hủy trả lời