Chuyện Đời Mẹ

Con chẳng về đâu dù mưa hay nắng
Sông Thu Bồn trăng tháng bảy còn in
Mười năm trời con làm mây viễn xứ
Mười năm dài biền biệt dấu chân chim

Ngày mẹ chết con chưa tròn một tháng
Cha tảo tần sớm nắng với chiều mưa
Thiếu sữa mẹ đời con thành đại hạn
Thiếu lời ru con lớn với lọc lừa

Ngày mẹ chết con nằm trong máng cỏ
Có hay đâu mây kéo một phương trời
Cha vấn cho con một vành tang nhỏ
Con mang đi, đi suốt phận con người

Từ mẹ chết cha một đời góa bụa
Sống âm thầm trong mái lá tường xiêu
Xin cho con bú từng hơi sữa lạ
Giọt mồ hôi nhỏ xuống chén cơm chiều

Những đêm mưa con nằm nghe cha kể
Chuyện đời cha dài như một giòng sông
Mẹ có đẹp? Cha nhìn xa không nói
Nhưng con nghe dao cắt ở trong lòng

Chuyện cha mẹ gặp nhau không cưới hỏi
Buổi giao thời xiêu lạc cả bà con
Rượu tân hôn cha thay bằng nước vối
Dưới hàng tre Nghi Hạ nắng hanh vàng

Và phương ấy bao mùa mưa sẽ đến
Nấm mồ hoang hương khói lạnh từ đây
Cầu xin mẹ bình yên qua chín cõi
Trên dương gian con nối cuộc lưu đày

Trần Trung Đạo

4 thoughts on “Chuyện Đời Mẹ

  1. Hình đại diện của Thanh Doan Thanh Doan nói:

    Bài thơ thật buồn, buồn tới mấy kiếp luôn “Trên dương gian con nối cuộc lưu đày”

    Thích

  2. Hình đại diện của Ni Na Ni Na nói:

    Những bài thơ của tác giả Trần Trung Đạo lúc nào cũng làm Ni Na nhớ những phận người bất hạnh. Nỗi đau buồn trong thơ như gom hết mọi cay đắng của một kiếp người . Đời buồn đến thế sao anh ???

    Thích

  3. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    “Trên dương gian con nối cuộc lưu đày”.
    Toàn bài thơ nét buồn vương tỏa, rồi cô đặc lại ở câu cuối, thật buồn!

    Thích

  4. THIẾU LỜI RU CON LỚN VỚI LỌC LỪA…Đừng bao giờ để điều đó xảy ra.Đừng bao giờ !

    Thích

Gửi phản hồi cho Nguyên Vi Hủy trả lời