Tạ Chí Thân
Em khói sương anh cũng là sương khói
Khói sương đi và sương khói bay về…
(Trần văn Nghĩa)
Tôi đọc anh từ những ngày xưa trên Tuổi Ngọc, tờ báo có một dòng chữ thật đáng yêu trên trang bìa 1: Tuần Báo Của Tuổi Vừa Lớn. Tuần báo của những chờ đợi và yêu thương…
Những tranh bìa của Đinh Tiến Luyện. Lê Vĩnh Ngọc với các cô bé mắt nai, áo dài, tóc thả xinh như mộng…Những cây bút học trò Trần văn Nghĩa, Tạ Văn Sỹ, Phạm Khánh Vũ, Ngọc Minh, Văn Công Mỹ, Trần Anh, Trần Viết Dũng, Nguyễn Tấn Cứ, Nguyễn Hải Thảo, Đỗ thị Hồng Liên, Tôn Nữ Thu Dung v.v… Những cây bút người lớn hơn như Đinh Tiến Luyện, Hạc Thành Hoa, Từ Kế Tường, Trần Dzạ Lữ, Mường Mán,Nguyễn Thanh Trịnh, Nguyễn Tất Nhiên, Hoàng Ngọc Tuấn v.v… Thi nhau làm mưa làm gió trên vòm trời áo trắng học trò thời ấy… Thời chúng tôi vẫn nhịn ăn sáng để dành tiền cuối tuần mua đọc và hồi hộp đợi chờ bài của những tác giả mình yêu thích.
Một thời gian rất dài vắng bóng… Khi tôi có đủ tiền để mua bất cứ thứ gì mình thích mà không cần phải nhịn ăn sáng nữa thì Tuổi Ngọc không còn, tuổi thơ biến mất, những tác giả mình yêu biệt dạng, tưởng đâu tất cả đã trở thành kỷ niệm… Lâu lâu tìm thấy một bài nào của thời xưa thì bồi hồi xúc động như lần đầu cầm tay người ấy…
Nhưng như Kinh Thánh đã nói: Hãy tìm sẽ gặp , hãy gõ sẽ mở… chúng tôi đã tìm,đã gặp và đã có Tương Tri… những tác giả thân yêu xưa lần lượt tìm về hội ngộ… Tôi gặp lại anh, một nhà thơ được gọi bằng một Nick Name tuyệt vời NHÀ THƠ MUÔN ĐỜI ÁO TRẮNG. Những bài thơ của anh đã làm sống lại trong tôi một miền ký ức đẹp đẽ tưởng như đã mất. Từ THUỞ EM CÒN SỢ SANG ĐƯỜNG TÓC BAY với những nụ cười răng khểnh thơ ngây tuổi nhỏ:
Chao ơi chiếc răng khểnh
Làm nhớ suốt buổi về…
cho đến những lời trách móc nhẹ nhàng:
Sao em để gió về trời
Để anh ra khỏi cuộc đời của em…
hay vu vơ hờn giận:
Đâu rồi lời hẹn thề xưa
Bâng khuâng bọt nước đong đưa thủy triều…
với nỗi niềm nhớ thương hụt hẫng:
Có bao nỗi nhớ về bên đó
Cũng đành giữ lại để rồi quên…
và tiếc nuối thì khôn nguôi:
Thuở mười tám, hai mươi giờ đâu mất
Chỉ còn mây lơ đểnh nhớ bên trời…
mà nỗi buồn thì chất ngất:
Giờ thì buồn đến mênh mông…
Lại ao ước trở về “phải chi thời mới lớn”… để được “Tạ ơn em, Tạ ơn đời”
Cảm ơn cô bé giờ xa lắc
Cho đời hạnh phúc nhớ và yêu
Lá thư ngày ấy thành cổ tích
Thời buổi a còng chỉ thích mail…
Đọc thơ anh, để thấy đời sống đâu chỉ là tranh đua được mất mà còn là những hương vị của ngọt ngào, đằm thắm, yêu thương… Cảm ơn anh, nhà thơ MUÔN ĐỜI ÁO TRẮNG…
Tạ Chí Thân.

Ông TCT này, tui hết ý kiến ý cò gì cho ra hồn để còm rồi. Nhưng vẫn ráng tí để em Nhậm Doanh Doanh hít …khói sương và cảm nhận thế nào là chạy sau TCT. NV đáng được đãi một ly cóc-tai không!?
ThíchThích
OK , OK. Một cốc , một tai …
ThíchThích
Quí ngài văn thi sĩ mà tui có nêu tên ở trong bài, xin làm ơn đãi cốc và tai cho Nguyên Vi…please!
ThíchThích
Xời ơi! Có ai ngu như NV không, hắn vẽ đường cho hưu chạy đây này…
ThíchThích
Bài viết của Anh Tạ như một khúc « tình văn » thả đầy hoài niệm, mà hồn thì vẫn đượm nồng và ấm mãi mãi, dù có lạc xứ Tây phương đầu bạc trắng, phải hông…TT ơi ?
ThíchThích
chẳng lẽ người hoài như sương khói
lặng lẽ đi về cay mắt nhau…?
ThíchThích
Âu thị Phục An ơi! Bình an trong đời chưa?
ThíchThích
thật hay , Phục An! Cho Dung tiếp 2 câu nha
chẳng lẽ tôi đành làm cát bụi
lặng lẽ bên đường khôn xiết đau…
ThíchThích
Tương Tri giúp mình gặp lại những cây bút Tuổi Ngọc thật là xúc động quá đi…
Thơ anh Trần Văn Nghĩa luôn mềm mại như tà áo trắng một thuở nào khó quên.
ThíchThích
Cám ơn PA , dẫu biết rồi tất cả cũng chỉ là khói sương thôi .Nhưng lòng mãi muốn níu lại chút sương khói kia , dẫu biết là ” lặng lẽ đi về cay mắt nhau “.
ThíchThích
Cám ơn PA , dẫu biết rằng tất cả cũng chỉ là khói sương thôi .Nhưng lòng mãi muốn níu lại chút sương khói kia cũng là để ” lặng lẽ đi về cay mắt nhau ” đó thôi…
ThíchThích
Hồi xưa NV thường đọc Tuổi Hoa hơn, thi thoảng mới đọc Tuổi Ngọc, ghen với các chị đấy!
ThíchThích
Anh TCT lưu giữ ký ức thật tuyệt, NV thật tình ngưỡng mộ. Thay mặt anh TVN xin cám ơn anh Thân nhiều nhé! (Ghi chú: lời thay mặt cám ơn này hy vọng anh Nghĩa sẽ khao NV một cữ! NV…hãy đợi đấy!)
ThíchThích
Sáng mai uống cà phê nha NV.
ThíchThích
Người nặn tim óc ra để viết bài mà không có chút cháo! Còn Nguyên Vi chỉ cà rỡn mà được chầu cà phê mở màn… Ôi! “QUẢ CON TẠO CÒN BẤT CÔNG LẮM RU”
ThíchThích
Oui, C’ est la vie !
ThíchThích
Sao tui viết dòng chữ nào… TNTD cũng hiểu hết dzậy hè!
ThíchThích
Tui luôn luôn lắng nghe , luôn luôn thấu hiểu một số người …yếu bóng vía !
ThíchThích
…KHÓI SƯƠNG vượt …GHẺ NGỨA rồi
Chỉ vui này cũng đã đời rồi nhen
Sá gì cữ cà phê đen
Thôi thì thôi nhé, đừng ghen chi mà…!
ThíchThích
Cám ơn anh Nghĩa mời cà
Phê sáng chủ nhật nghĩ là đã phê!
Phải không, TCT hè…?
ThíchThích
Cám ơn TCT ,cám ơn các bạn thân mến của tôi! Rất cảm động khi đọc bài viết này.Làm mình nhớ về ngày xưa quá đỗi.Có lẽ chính vì điều đó khiến mình không bao giờ quên tuổi mới lớn và mãi làm thơ gửi đến khói sương hoài niệm một thời….Xin gửi tặng các bạn bài thơ trong tập TECSSĐTB” đã in năm 1975.
Tặng Vật
Dặm trời sương tơ
Một bè mây nổi
Nhà cỏ khuất mờ
Bên bờ dốc núi
Hái nụ hoa mơ
Giữa ngàn tơ suối
Khuê phòng Tiểu Thơ
Gửi hương gió tới (Đà Lạt 1972)
ThíchThích
Ui, tiểu thư được thi sĩ tặng thơ từ năm 1975 lận. Ganh tỵ quá đi.
ThíchThích
Anh Nghĩa nãy giờ có bị hắc xì không vậy?
ThíchThích
Xin cám ơn anh TCT nói hộ dùm anh em yêu văn chương đất Phan Rang về một nhà thơ PR(mặc dù anh TVN không phải gốc PR). Dạ, trước tiên anh TVN là một “người bạn thơ” thâm trầm và thanh nhã, dễ mến và dễ gần. Đúng phong độ của một NHÀ THƠ MÃI LÀ ÁO TRẮNG!
ThíchThích
BD ơi ! Anh em mình hiểu nhau ,như thế là đáng quí lắm rồi .Mong muốn mãi một ngày như mọi ngày : thanh thản,yêu đời và yêu người…
ThíchThích
HÃY XIN SẼ CHO , HÃY TÌM SẼ GẶP , HÃY GÕ SẼ MỞ. Câu này tui có copy cái link bên dưới đó, Lưu Thy quơi!
http://www.biblegateway.com/passage/?search=Ma-thi…
ThíchThích
Anh Tạ chí Thân ơi, tác giả Hoàng Ngọc Tuấn này có phải hiện đang là chủ biên cho trang mạng tiền vệ không anh ?
ThíchThích
Đây mới đúng là Hoàng Ngọc Tuấn thiệt tiểu thư ơi:
http://www.gio-o.com/VoChanCuuHoangNgocTuan.htm
Còn Hoàng Ngọc Tuấn kia là Hoàng Ngọc Tuấn giả.
ThíchThích
Trời , Lưu Thy đừng có tuyên chiến với bạn thân yêu của bà chằn…
ThíchThích
tiểu thư ơi, không phải đâu. Tác giả Hoàng Ngọc Tuấn trong bài là một nhà văn có những tập truyện khá nổii tiếng trước 75 như THƯ VỀ ĐƯỜNG SƠN CÚC, CÔ BÉ TREO MÙNG, HÔN LỄ v.v…Đã mất tại VN. Còn Hoàng Ngọc Tuấn chủ biên trang Tiền Vệ là một nhạc sĩ nhưng rất yêu thích văn chương và xuất bản nhiều quyển nặng ký như VĂN HỌC HIỆN ĐẠI VÀ HẬU HIỆN ĐẠI …v.v…Muốn biết về Hoàng Ngọc Tuấn tiền vệ xin đọc TUẤN VÀ TÔI trong tập THƠ và TRUYỆN của nhà văn sắp bước chân vào văn học sử nhà nước TÔN NỮ THU DUNG.
( tui giới thiệu dùm tác phẩm của Dung đó , cảm ơn tui đi )
ThíchThích
Cảm ơn bạn Tạ chí Thân đã nói rõ về 2 tác giả Hoàng Ngọc Tuấn.
Tui thích Hoàng ngọc Tuấn giả hơn vì đó là bạn thân yêu của tui đó Lưu Thy !
ThíchThích
Hai người trùng tên và đều có tài mà TD.
ThíchThích
Ối mẹ ơi! Ông cho tui cái đường link mẹ chứa cả trăm đường link con rồi bảo tui HÃY TÌM SẼ GẶP. TÌM kiểu này Tết Congo cũng chưa ra.
ThíchThích
Quã! Nhờ đường link của tui mà ông sắp được dự cái tết CONGO mà ông còn la tui na?
ThíchThích
Ông “TÓC TRẮNG” cảm nhận về thơ của nhà thơ “MUÔN ĐỜI ÁO TRẮNG”
Và, giới thiệu đầy đủ những cây bút trên “Tuần Báo Tuổi của Vừa Lớn. Tuần báo của những chờ đợi và yêu thương…”
****
“Lâu lâu tìm thấy một bài nào của thời xưa thì bồi hồi xúc động như lần đầu cầm tay người ấy…” (TCT)
Người ấy? ai vậy cà?
(Xin miễn trả lời nếu hổng phải là “con cọp cái tại gia”)
ThíchThích
Một đàn chim tóc trắng
Bay về qua trần gian
Báo tin rằng có nàng … Hương
Anh ĐTK bảo trọng…
ThíchThích
Anh Khương ới! Cô nào tui được hân hạnh nắm tay lần đầu, tui cũng đều có cảm giác bồi hồi xúc động cả, anh hỏi: Người ấy? Ai vậy cà?… làm sao tui nhớ cho hết!
ThíchThích
Tôn nữ Thu Dung cho phép tui chép bốn câu thơ trên để “kính tặng con cọp cái tại gia” của tui nghen!
ThíchThích
Không phải thơ đâu , bài hát đó , hay lắm , để Dung copy cái link gởi cho mọi người nghe.
ThíchThích
Bài CÀNH HOA TRẮNG
http://www.youtube.com/watch?v=4WLGyf8y_gs
ThíchThích
Đừng có mà lập lờ đánh lận con đen nghen! Tui nghe rất kỹ đường link, không có chữ HƯƠNG nào cả!
ThíchThích
Có mà Tạ chí Thân, Nghe lại đi.
ThíchThích
Có Hương mà nghĩa khác!
ThíchThích
Tạ chí Thân viết những bài cảm nhận về thơ thật lạ đó.Từ nhà thơ Phục An cho đến nhà thơ Trần văn Nghĩa…Không hề nghe khen hay quá ,hay quá …tiếng nào mà vẫn thấy như …xúi giục người đọc phải đi tìm tác giả đó để đọc. Thán phục nghen !
ThíchThích
Bạn Tạ chí Thân ơi, xin đặt hàng một bài CẢM NHẬN THƠ TUI, giá nhiêu thì nhiêu . Làm ơn viết dùm để tui còn có cơ may bước chưn vô văn học sử nước nhà !Thanks bạn lắm lắm !!!
ThíchThích
Anh Nghĩa chắc rất cảm động khi đọc bài này.
ThíchThích
Rất cảm động đó NiNa.
ThíchThích
Được, từ từ rồi tui sẽ có một bài cho TNTD… nếu bài này post lên thì thơ của TD sẽ không cần phải bước chưn vô văn học sử nước nhà mà sẽ đi thẳng vô văn học sử… NHÀ NƯỚC luôn! Mừng hông?
ThíchThích