Phan Văn Phước
____________
LÀM RỂ XỨ HUẾ 1
Thưa quý vị,
Tác giả bài viết nầy là người BẮC 54, lại sống trong Nam. Còn tôi là dân Quảng Nam, đã từng biết câu:
“Học trò trong Quảng ra thi
Thấy con gái Huế, chân đi không đành”
Cũng có nhiều người rất sợ làm RỂ, làm dâu xứ HUẾ. Nhưng tôi lại rất may mắn… không thua gì tác giả.
Tôi làm công chức, sáng xách ô đi, tối xách về…Vào Quân Đội thì hành quân, cắm trại… mút mùa. Việc nhà, con cái đều do Má tôi và cái O gái Út lo liệu.
Bỏ cuốn vở học trò, về nhà chồng chưa biết nấu nồi nước trà…Vậy mà, mọi việc O lại rất chu toàn.
Sau 1975, chúng tôi chạy vắt giò lên cổ từ Đà Nẵng vào Sài Gòn, không một xu dính túi. Tôi lại vào tù cải tạo,… để lại Mẹ già, 4 con dại, có đứa còn bồng…Vậy mà đôi chân nhỏ bé đã xoay xở để sống còn...
Tôi cũng đồng ý với tác giả ”kiếp sau” sẽ xin làm RỂ Huế dù cho ai kia có là hoa hậu, hoa khôi cũng không màng.
Chúc mừng những ai làm rể Huế.
LK 28.12.2011
LÀM RỂ XỨ HUẾ 2
diemtan
Ngày tôi quen O Điểm thì O mới học xong lớp 10.
Năm đó, chị của O có cái quán cà phê Thượng Uyển trong Đà Nẵng nên mùa hè O vào giúp chị. Tôi xăng xái xin làm gia sư. Mới được hơn một tháng thì O Điểm “bỏ bùa” cho tôi.
Hết hè, O trở lại Huế đi học thì rời trường Thành Nội mà qua Đồng Khánh. Tôi xin biệt phái đi theo trực thăng tản thương đêm trong Mang Cá (Tổng Y Viện Nguyễn Tri Phương) và ban ngày đi học nơi trường Luật, học cho vui và để lấy le thôi, chứ tôi học dốt lắm.
Những lần rủ O trốn học đi chơi ở đồi Thiên An, hay lên các lăng tẩm là những ngày vui không bao giờ chúng tôi quên được. Hai đứa cũng tránh không lên chùa Thiên Mụ vì nghe nói cặp nào đưa nhau lên nơi linh thiêng đó thì thế nào cuộc tình cũng tan vỡ.
Chuyện tình Romeo và Juliet (hay Rô bi nê và Toa lét) của O và tôi lắm nỗi thăng trầm là vì O bên Lương, còn tôi bên Đạo.
Ông Nhạc gia tôi hồi đó không chịu gả O là vì tôi khác đạo, con nhà làm ruộng, lại nữa ông có thành kiến với người Bắc, chắc ông nghe người ta nói nhiều về con trai Bắc Kỳ thường đểu.
Nhưng tôi biết lý do chính là vì ông không muốn con gái út lấy chồng phương xa, tuốt mãi trong Rạch Giá.
”Có con mà gả chồng gần, có bát canh cần, nó cũng bưng cho! Có con mà gả chồng xa, trước là mất họ, sau là mất con!”
Nhưng Cậu ruột của O lại là Linh Mục đang ở Nha Trang nên hết lòng hỗ trợ chúng tôi lấy nhau. Nhớ hồi sau 1975, chúng tôi nghèo quá, đám cưới chỉ có một con heo 50 ký do anh cả tôi cho; hai cái nhẫn vàng mỏng dính như sợi chỉ; chiếc áo cưới chỉ là áo trắng như hồi còn đi học.
Năm 1981, chúng tôi đến Mỹ, trong tay có 5 đồng bạc. Vất vả cũng lắm, mà hạnh phúc cũng nhiều. Gia đình Mẹ và các anh chị em tôi, nhất là mấy bà chị dâu thường nói: ”Chú lấy được O Điểm là phúc đức ông bà để lại.”
Quả thực có thế, O đã sanh cho tôi 3 đứa con trai cao ráo và một đứa con gái út rất đẹp. Chắc đẹp cỡ như tôi. (Just kidding- đùa thôi.)
Cách dậy dỗ con cái, tôi phú hết cho O nên đứa nào cũng ngoan ngoãn. Nay, hai đứa đã ra trường còn hai đứa cũng sắp xong.
Đúng là phúc đức ông bà, chứ tánh tôi cục cằn, thô lỗ, dạy con chắc không xong, mà còn bị ”ép phê” (effet) ngược là đằng khác.
Qua xứ người, tôi còn có thời giờ cắp sách đến trường để học thêm chút đỉnh, chứ O rời sở làm là lao đầu vào bếp, lau nhà, giặt quần áo, trồng rau thơm, rau cải sau vườn.
Bây giờ, tôi ra kinh doanh ở ngoài, đâu có bảo hiểm sức khỏe gì! May có hãng của O nên cả gia đình không phải lo tới vấn đề chi phí cho khám bịnh, nhà thương gì hết. Thật là quá mừng.
Không nhắc đến tài nấu ăn, nhất là những món Huế của O quả là một điều thiếu sót.
Bạn bè xa gần thường nhắc nhớ đến Bún Bò O Điểm, mà hầu hết tháng nào cũng có nấu một lần trong cái nồi lớn chừng 30 lít. Người trong nhà, con cháu và bạn tới chơi, thường ăn hai tô, một tô lúc mới tới và một tô trước khi ra về.
Những món như bánh nậm, bánh bột lọc, bánh ít… tôi không thích mấy, chỉ khoái những món chè của O mà thôi. Chắc ai cũng biết rằng Chợ Dinh nơi O ở có cả làng bán chè rất nổi tiếng. Qua đến Mỹ, món chè của O đã được “thăng hoa” lên hàng thượng thừa vì vật phẩm dùng để nấu có thêm nhiều thứ như rong biển, nấm trắng, táo tàu nhỏ, hoài sơn, ý dĩ v v.. nên chè đã ngon, lại càng thêm ngon.
Thành phố chúng tôi đang định cư là Little SG ở Nam Cali, có thể gọi là Thủ Phủ của người VN ở Hải Ngoại, cách bờ biển chừng 10 phút lái xe. Dọc bờ biển, có những chiếc cầu bắt nhoài ra biển cả gần nửa cây số cho dân chúng đứng câu; nơi đây có rất nhiều cá nục chuối và cá trích. Những mùa khác thì cá ít hơn, nhưng mùa hè đến thì cá nhiều vô số, một dây câu cột mấy lưỡi là dính bằng ấy cá, có khi cả chục con nhưng vì cầu khá cao, mà cá giãy dữ quá nên rơi rớt hết phân nửa.
Người Nam và Bắc khi kho cá, nhứt là cá biển thì thường kho khô và bỏ nhiều tiêu, khi họ thấy mình kho cá nục lõng bõng nước thì sợ nó sẽ tanh. Nhưng khi O Điểm kho cá nục tươi rói mới đi câu về với mấy trái ớt xanh bẻ đôi, tỏi đập dập, vắt chút chanh, ăn với bún thì ôi thôi ai nấy nuốt vội, nuốt vàng, có khi nuốt luôn cả lưỡi.
Tôi thường ăn kèm với món này một ít rau thơm và giá; nhưng O nói ăn như vậy không thưởng thức hết mùi vị của con cá nục.
Đó, nhờ được O “chăm bẵm” như vậy nên tôi không còn ốm nhách, cao kều như cây tre miễu nữa, mà nay trông rất “sổ sữa”, cắt tóc cạo râu, cho diện đồ mới, chân mang dép, mang giầy vô, coi cũng ra dáng con người lắm, chứ không giống con đười ươi! Nếu có ai hỏi tôi yêu O ở điểm nào thì tôi tình thực trả lời rằng đó là nụ cười vui với hàm răng trắng bóng như bắp cồn Hến và nhất là …bàn chân nhỏ nhắn, có cái gót hồng hào, người ta nói là “Vượng phu ích tử” gì gì đó.
Bạn bè tôi thường ganh tị rằng họ đã lỡ lấy vợ miền khác, chứ không may mắn lấy được vợ Huế như tôi. Họ hỏi bí quyết nào mà có được nhà cửa êm ấm làm vậy, tôi thường trả lời rằng lấy vợ Huế, khi cô ấy cằn nhằn mình nghe không hiểu gì hết, nên có cãi lại vợ bao giờ mà thành lớn chuyện, lục đục trong nhà.
Nếu ”kiếp sau” được làm người, nhất là được làm đàn ông, thì tôi sẽ nhất quyết lấy vợ Huế nữa, cho dù mấy cô kia có là Hoa Hậu, Hoa Khôi đi nữa…. tôi cũng chẳng màng.
Vài lời của ”người đọc” không-được-làm-rể-Huế:
Có không ít bài nói về ”cái sự sung sướng” được làm rể Huế. Tôi bèn chọn hai bài đã nêu, thêm số đằng sau tựa đề ngõ hầu quý Vị thấy rõ anh chàng ”làm rể Huế 1” khác với anh chàng ”làm rể Huế 2” dù rằng cả hai đều có người-tình-chung-thủy-là-O-xứ-Huế.
Tôi là dân Huế cả xác lẫn hồn (corps et âme) nên không muốn ”trâu đồng mô ăn cỏ đồng nớ”, thành thử chẳng được như hai anh chàng ”làm rể Huế” không cho thiên hạ biết rõ quý danh có lẽ vì sợ O Huế của mình trách: ”Anh ni thiệt tình! Viết lách chi rứa? Ai ở mô xa cũng biết như rứa, như tê, mầng người ni ốt dột, trả lời răng đay?”
”Thấy” anh chàng ”làm rể Huế 2” khéo ve O gái xứ nớ, nhưng lại thiếu kinh nghiệm ”câu cá cho nàng”, tôi xin mạo muội ”góp ý” như ri: Anh rể Huế ơi, chớ vội, mà phải từ từ như khi anh ve O nớ, tức là chỉ giựt nhẹ (nếu câu từng con), cho dây câu chạy theo chiều cá đang tìm cách thoát lưỡi câu ở trong nước một hồi, cá kiệt sức. Lúc nớ, anh kéo dây lên từ từ, cá không còn vùng vẫy nữa.
Với anh chàng ”làm rể Huế 1”, tui xin có lời khen như ri: Anh thiệt thà hơn mấy anh Quảng Nam khác vì ”họ” noái mầng các O gái Huế không bằng lòng:
“Học trò trong Quảng ra thi
Mấy cô gái Huế bỏ đi không dành”
Nhưng hai anh thì khác, tức giống nhiều:
”Học trò trong Quảng ra Kinh
thấy cô gái Huế, muốn rinh về nhà.”
Tui viết mấy lời ở trên cũng để mến tặng chồng của O Thu Dung là Nàng Tôn Nữ.
Phan Văn Phước

Cứ gọi là “trúng ổ” rồi Phước ơi, đọc bài này mừng cho mình thì ít mà mừng cho “cấy dôn” của Thu Dung thì nhiều. Có lẽ nhờ vậy mà bộ sưu tập đá của anh ấy ngày càng nhiều thêm. Cũng nên “noái” thêm là bà ngoại của mấy thằng cháu ngoại của mình sinh ra ở cùng quê với cụ Diệm, chỉ ở Huế từ sau 1954, hình như Phước biết?
ThíchThích
“Ông Nội là người xứ Quảng (dấu hỏi), Bà Nội người xứ mô tui không hay, Ông Ngoại người xứ là nơi Hàn Mặc Tử an giấc nghìn thu, Bà Ngoại là người Huế như tui, cô yêu tui (the lady loving me) chẳng rõ nàng là người gốc mô!!! Cho nên, tui goại Cổ là NÀNG TỨ XỨ hay là: ”She comes from Vietnam.” cho rồi”.
Thưa anh Phan Văn Phước, xin phép anh được có chút ý, vê gốc gác của Chị, người mà anh đã vui vẻ ký bản..chung thân đó.
Chắc chắn Bà Nộ sẽ là người Huế (bởi, con trai xứ Quảng về Kinh, thấy cô gái Huế muốn rinh về nhà).
Ông Nội gốc Quảng, Bà Nội gốc Huế, Ông Ngoại gốc Bình Đình (củng bởi, con trai Bình Định ra thi, thấy cô gái Huế chân đi không đành nữa đó mà), Bà Ngoại cũng gốc Huế. Như vậy Chị là ngời gốc NAM,NGÃI BÌNH TRỊ THIÊN ( Quảng Nam, Quảng Ngãi, Quảng Bình, Quảng Trị, Bình Định và Thừa Thiên).coi như là “cô gái miền Trung” đấy mà!?
Nếu sai thì mong anh Phước không trách, anh hén!
ThíchThích
Bạn Khương ơi,
Xin cám ơn ”cái trốt” khôi hài của bạn. Bạn noái chính xác một ”chăm phần chăm” về cái gốc, cả cái gác của ”Chị” ấy. Răng bạn dễ thương dữ rứa? Bạn goại ”tui” là ”Anh” nên cũng cho người-yêu-tui lên ”ngôi Chị” mầng tui cũng sướng lây.
Bạn còn đúng ở ”cấy lộ ni” (cái chỗ này): ”Chị ấy của Bạn” ở Phan Rí nằm giữa Phan Rang và Phan Thiết. ”Tui” có họ Phan. Nên, khi có người hoải mình tên chi, tui bèn trả lời: Phang văng Phước, tức là Đấng Sinh Thành có óc fantaisie, thương nhau lắm, phang văng ra tui là Phước để tui sống cái tên của mình đồng nghĩa với PHÚC.
Với người ngoại quốc, để họ nhớ tên mình, tui gợi ý: ”Tên tui có âm phan như trong Fanta, fantomê, hay fantastique…”
Nghe như rứa, ai cũng cười.
Ngoài ra, tui dám ”đố” quý Thầy, Cô dạy Sử-Địa ở Việt Nam có mấy ”Phan” thì ”họ” trả lời: Tam Phan là Phan Rang, Phan Rí, Phan Thiết.” Tui bèn noái rằng có bốn lận, người ta vô tình quên Phan văn Phước đã từng ở Tam Phan nớ.
Tui định diết bài ”Làm rể tứ xứ” thì sợ thiên hạ cười cho. Rứa, sẵn có cái trốt khôi hài, Bạn Khương xem thử có ai làm rể tứ xứ chưa, nghe Bạn!
Chúng ta đùa tí cho đời thêm vui, không mất lòng nhau là quý lắm để cho hai cấy dôn Cô Tôn Nữ nở rọt. (nở ruột)
Thân mến,
Phang văng Phước (đọc theo giọng Huế)
ThíchThích
Không biết tác giả làm rể xứ mô hè ?
ThíchThích
Xin thưa dới Tuấn Anh:
Thân Sinh khéo đặt cho quý Danh như rứa thì ai cũng phải gọi con của Ông Bà bằng Anh, rồi cũng phải ”chấp nhận” con mình là ”tuấn tú, anh minh”!!!
Cho nên, ”kẻ hèn” ni bèn ủng hộ Thân Sinh của chàng, tức nà phải goại con cưng của Ông Bà là ”Anh”. Như rứa, còn sướng hơn là ”mầng rể Huế” đó, Anh ơi, Anh hỡi!
Anh nì,
Tui có phải là tác giả mô nờ, chỉ ké ở bên dưới vài lời ”nịnh” O Tôn Nữ, khen RỂ 1, RỂ 2 để, khi đọc tui viết như zậy, như tê, ôn ”dôn” Bắc Kỳ ”chín nút” của O phải đem lòng cưng O nhất thế giới để O Tôn Nữ, người Quê tui, soi gương, chộ mình còn tơ như con cấy tuổi trăng tròn, chơ!
Răng Anh tò mò hơn tui rứa? Anh muốn biết tui ký ”bản…chung thân” với ”cô” mô, hỡ? Khó noái quái đi, Anh nờ. Bởi zì, Ông Nội là người xứ Quảng (dấu hỏi), Bà Nội người xứ mô tui không hay, Ông Ngoại người xứ là nơi Hàn Mặc Tử an giấc nghìn thu, Bà Ngoại là người Huế như tui, cô yêu tui (the lady loving me) chẳng rõ nàng là người gốc mô!!! Cho nên, tui goại Cổ là NÀNG TỨ XỨ hay là: ”She comes from Vietnam.” cho rồi.
Tui mầng diều bài thơ cho cô nớ. Mai mốt, nếu Anh ưa coi, tui sẽ tặng.
Tui rài ròng như rứa là ro Cô Tôn Nữ ”công, dung, ngôn, hạnh” trách nhè nhẹ rằng tui không dô Tương Tri thăm bà con.
Tui,
Phước
ThíchThích
cám ơn 2 bài đọc về kinh nghiệm lấy vợ là O Huế, rất vui.
ThíchThích
Thấy ai cũng hài lòng khi được làm rể Xứ Huế, riêng tôi… chỉ làm bạn với O Tôn Nữ nhà mình mà tui đã thấy… mệt… mệt quá chừng chừng!
ThíchThích
Ừ ! thấy cái O nầy đi đòi nợ trên fb mà khiếp luôn. Vậy mà được mẹ chồng cưng mới lạ chớ !
ThíchThích
Cái o Thu Dung nớ lấy chồng dân Bắc Kỳ di cư , lại là con một , trước khi lên xe bông ,nhiều người ái ngại :” ba , bảy, hai mốt” chắc cuốn gói về lại nhà mình vì chỉ biết nấu nước sôi thôi…nhưng thánh nhân đãi kẻ khù khờ , o nớ được mẹ chồng cưng như cưng trứng,” coi chừng phỏng tay , con .” khi o vô bếp . Nhưng o cũng cố gắng hết sức để nấu chín được nồi cơm !Thiệt tội !!!
Cả nhà Thu Dung cảm ơn anh Phước về lời đề tặng .
ThíchThích
Ái chà , vậy là biết tài nữ công gia chánh của o ni thượng thừa tới mức mô rồi !
ThíchThích
Mình dân Nhatrang , chẳng ai thèm ca tụng gì cả , còn o nớ chỉ biết nấu nước sôi mà lại được khen !
ThíchThích
Ni Na mến , Đừng than thân trách phận . Tại sao không ca tụng NhaTrang ? Ni Na nghe câu ca dao này chưa?
Trăng rằm mười sáu trăng treo
Anh đóng giường lèo cưới vợ Nha Trang…
Phụ nữ NhaTrang quý lắm đó chứ.
ThíchThích