25 năm ra chợ

tranthienthi

25 bỏ lại viên phấn trên mặt bàn và đi 34 tuổi đời và 8 tuổi nghề dạy gì cho các em ? ngoài một nỗi phân vân một đời không dứt

dắt díu vợ con dựng lều xóm chợ đặt hai tay lên bàn cân thử đời nặng nhẹ câu thơ buồn như một tiếng rao khan

25 năm đói no đã từng những buổi chiều thất thơ chờ bạn may mà còn đây chén rượu cơ hàn cô hàng xén nghèo đãi một gã từ quan

vẫn còn những đứa học trò thưa thầy giữa chợ vẫn còn biết đợi chờ một bàn tay vẫy sắp sẳn chiếc gùi và đi rừng vẫn xanh cô hàng xóm vẫn xuân thì

buổi sáng xung quanh thơm lừng hương thị buổi chiều quần lững với môi thơm chợ hai mươi lăm năm dài trêu chọc nỗi cô đơn câu thơ ngắn dài không bán được

ta còn sẳn đây một buổi chiều nay dọn sẵn lòng thanh lương em uống với ta kể cho ta nghe về câu chuyện của ngôi trường 25 ta trót chôn khúc ruột mình ở đó

trần thiên thị (sáng 20.11.2014)

2 thoughts on “25 năm ra chợ

  1. Ta còn gì ngoài câu chuyện kể.. Chuyện ngôi trường ngày đó ta đi…Đi lang thang giữa chợ đời Thi…Trải nắng gió mưa Ta lại về..Về đâu nhỉ ngoài ngôi trường ấy! Để lắng lòng kể chuyện nhau nghe…Về Thầy Cô và những Bạn bè…Ta đã đi và đã trở về…Về lại đây nghe hồn rất nhẹ…Câu Thơ xưa một thời đam mê..Tình Người yêu đương trong nhân thế! Trói mãi tim say vào mộng mị!Ta còn gì ngoài câu chuyện kể! Chuyện kể rằng…….Buồn quá đi thôi về mà chi!?

    Thích

  2. Hình đại diện của Ton-Nu Thu-Dung Ton-Nu Thu-Dung nói:

    Cảm ơn một bài thơ nói lên nỗi niềm của những người bỏ cuộc.
    (Dù tự ý hay bị buộc phải dừng lại )
    Riêng tôi , nhiều giấc mơ vẫn thấy mình đứng trên bục giảng ở một miền quê xa xôi …bọn học trò yêu quý ngày xưa tứ tán , lưu vong … gặp trên mạng , chúng vẫn là những cô cậu học trò dễ thương ngày cũ …
    hôm qua , bạn Phạm Hoài Nhân nói một câu làm tôi suy nghĩ mãi… ( để buổi sáng bị ticket vì tội ko nhường đường cho người đi bộ , chiêù về thì dừng đèn đỏ gấp quá để bị xe sau ủi …):
    MỖI NĂM , CỨ ĐẾN NGÀY 20/11 THÌ CHỢT NHỚ MÌNH LÀ ĐỒ MẤT DẠY !!!

    Thích

Comment