1
Em không nói gì ,mắt em khép kín, nhưng tôi biết em đang nhìn tôi , tôi gỡ một cọng tóc vướng trên môi em , em hơi nhếch môi , cười , môi hồng hồng và mệt mõi .
– Đó là tình yêu , Nhóc .
Hàng mi em lay động , dễ thương lạ lùng như một cánh chim chấp chới tập bay… Tôi vẽ lên má em một trái tim , một đôi môi bằng thỏi son màu nâu nhạt. Em ôm tôi với đôi tay gầy mảnh khảnh , nụ hôn của em dành cho tôi cũng hệt như nụ hôn của một bé con… ấm áp , dịu dàng và tin tưởng.
– Em giống hệt Hải Duy.
– Bọn em rất thân nhau , em thích cái mùi của anh nơi bạn ấy .
Em hít hà vào ngực tôi , cổ tôi… như một con chó con đi lạc vừa được về nhà. Tôi chứng kiến tình bạn của Hải Duy và em trong suốt nhiều năm dài thơ dại.
Tôi đã thấy Hải Duy và em choàng vai nhau trên con dốc đến giảng đường với những áo thun rộng thùng thình , Quần Jeans bạc phếch đặc trưng của dân Mỹ Thuật…hai đứa như hai bức tranh sinh động, rực rỡ và tươi trẻ của mùa hè.
Tôi đã thấy Hải Duy và em mặc hai chiếc áo khoác da đỏ giống hệt nhau lang thang trên rừng đồi sau nhà ngắm nhìn lũ thú hoang ngơ ngác bên bờ suối trong những ngày đông muộn.
Tôi đã thấy Hải Duy và em ngồi trong xe , duỗi dài trên ghế , mỗi đứa một đầu Headphone , mắt lim dim nghe nhạc giờ này qua giờ khác mà tuyết thì đang rơi trắng xóa cả đường về.
Hải Duy nói với tôi :
– Bạn ấy yêu ba.
– Có sao đâu con . rất nhiều cô bé yêu ba qua những bài thơ ba đăng báo .
– Ba không hiểu rồi. Bạn ấy không hề là một – trong- nhiều –cô-bé… vì, có thể bạn ấy làm thơ còn hay hơn ba nữa.
Tôi cười , mẹ Hải Duy bỏ đi từ rất lâu , hai cha con đã trở thành hai người bạn từ khi nào tôi chẳng còn nhớ nỗi… nhưng thật sự rất hiểu lòng nhau và dễ dàng nói với nhau những điều khó nói nhất.
– Ba tưởng bạn ấy và con là một cặp rất đẹp đôi… Ở trường , ai cũng nói với ba như vậy
Hải Duy nheo mắt :
– Bạn ấy vẫn thường xuyên lập đi lập lại: mình tưởng mình yêu cậu , nhưng thật sự mình yêu ba cậu … Ba đừng làm tổn thương bạn ấy , ba nhé !
Tôi đã nghĩ chỉ là một trò đùa cợt trẻ con.
2.
Tôi không thích tình yêu , tôi không thích yêu những cậu con trai bằng lứa… Riêng Hải Duy là đứa bạn trai tôi gắn bó yêu thương nhất vì mẹ nó bỏ đi từ lúc nó mới 12 tuổi. Mười mấy năm thân thiết với nhau đủ để tôi biết rằng Hải Duy là một con người cô độc, nó không yêu ai , không thích ai , không quan tâm tới ai ngoài ba nó , tôi và những bức tranh…
Tôi hỏi :
-Ba cậu không định lấy vợ khác sao ?Ông ấy tài hoa và từng trãi đến thế.
Hải Duy nhún vai :
-Tình nhân của ông ấy xếp hàng dọc chắc cũng dài tới vài cây số .
-Mình không muốn nói đám tình nhân của ông ấy , mình muốn biết ông ấy đã quan tâm hay gắn bó với ai một cách đặc biệt không ?
Hải Duy gõ gõ ngón tay vào thái dương , suy nghĩ :
– Có lẽ không , hoặc chưa …
Rồi nó nhìn tôi bằng đôi mắt của một con chim ưng săn mồi :
– Sao tự nhiên bạn lại hỏi vậy ?
Tôi khẳng định :
– Mình yêu ba cậu .
Hải Duy cười ngặt nghẽo :
-Nhóc con điên khùng , bạn còn nhỏ hơn tôi vài tuổi .
– Có sao đâu!
– Bạn yêu tôi có lẽ tốt hơn.
– Ai cũng đều nghĩ vậy , nhưng tiếc là bọn mình không yêu nhau được vì mình giống nhau từ bản chất : Coi thường tình yêu …
– Ngớ ngẩn , ai coi thường tình yêu người đó đời đời kiếp kiếp sẽ bị đọa đày trong địa ngục.
Không biết Hải Duy nhận ra điều gì trong mắt tôi mà nó dang tay ôm tôi thương xót và không ngừng lập đi lập lại :
– Nhóc con điên , nhóc con điên…
3
Tôi đang lên chương trình hành động, không cần nhờ Hải Duy trợ giúp , mặc dù nếu tôi nhờ thì Hải Duy vẫn nhắm mắt mà giúp tôi kể cả những điều phi lý nhất. Và tôi cũng vậy, sẵn lòng cùng Hải Duy chia sẻ mọi buồn đau… như ngày xưa , Khi mẹ Hải Duy bỏ đi, đêm đầu tiên vắng mẹ , Hải Duy chạy đến nhà tôi… hai đứa lấy một chai Chivas trong tủ rượu ra đối ẩm trong đêm chập choạng vì nghe nói rượu phá thành sầu… Nhưng thành sầu muôn đời không phá nỗi… Say , hai đứa ngủ vùi ngoài hiên lạnh khi cố ra vốc những nắm tuyết trắng để là dịu mát cổ họng đang cháy bỏng để rồi cùng đi cấp cứu… và di chứng tổn thương phổi đã không bao giờ dứt trong suốt quãng đời còn lại .
4
Tôi đam mê tạc tượng sau khi hết hứng thú viết những bài thơ tình từng làm mưa làm gió… Tôi cần một người phụ tá có chút kiến thức về điêu khắc …
Hải Duy nói :
– Để con gọi bạn ấy , bạn ấy có đến 10 hoa tay trên 10 đầu ngón , ba sẽ hài lòng.
Em đến VƯỜN ĐÁ TẢNG của tôi, như con bướm vàng nhởn nhơ trong nắng , ngây thơ , trong trẻo và tài hoa… Nhiều khách hàng , bạn hữu yêu thích , hỏi thăm , Tôi trả lời :
– Bạn của con trai tôi.
Thật vậy, em và Hải Duy là một đôi tri kỹ … Khi tôi hỏi về một ý tưởng hai đứa đều chung một quan điểm , chung một câu trả lời , dù Hải Duy đang lang thang trong một thành phố xa lắc xa lơ nào đó và em thì đang ngồi cạnh tôi ở Studio trong VƯỜN ĐÁ TẢNG.
5
Không ai biết điều ấy có ý nghĩa đối với tôi như thế nào đâu !
Tôi phác họa một nàng Vệ Nữ cổ điển với mớ tóc dài che kín ngực…
Tôi phác họa một nàng Tiên Cá bị đọa đày ở trần gian khi mất đi tiếng hát…
Tôi phác họa một chân dung , một chân dung mà tôi không muốn nói đó là ai …
Sao những phác- thảo- người của anh đơn giản và tài hoa quá mà qua tay tôi thì thê thảm từ hình thức đến nội dung dù tôi hết sức chuyên tâm ngày đêm học hỏi…
Đến một ngày , anh cầm tác phẩm đầu tay của tôi lên , ngắm nghía , xoay ngang rồi xoay dọc… anh hỏi , đầy trêu chọc :
– Cái gì thế này , Nhóc ?
Tôi cáu kỉnh :
– Nothing.
– Nó phải mang một chủ đề , một cái tên chứ!
Tôi bực mình giằng lại , Hải Duy trước khi khoác ba lô lên đường đi Seattle đã dặn : Cố lên Nhóc , Hãy nói điều mình muốn trước khi quá muộn .
Tôi nhìn vào mắt anh, thật lâu , thật buồn, thật đắn đo và ngập tràn tuyệt vọng vì nghĩ rằng mình không thể …Tôi nghẹn ngào thầm thì :
– Vâng , nó cũng có một cái tên … một cái tên…
Anh quẹt một ngón tay còn dính đầy thạch cao vào má tôi , khuyến khích :
– Nói đi , Nhóc , nói đi …
Tôi thở mạnh , lấy hết can đảm , rụt rè :
– Vâng … nó tên là… nó tên là EM YÊU ANH.
Tôi thấy ngón tay anh run run trên mặt mình , tôi lập lại ,lần này rõ ràng từng tiếng một :
– EM YÊU ANH … Đó là tên của nó .
Anh dịu dàng :
– Nhóc , một lời đã lỡ nói rồi sao có thể chối là không ???
NGUYỄN PHƯỚC TIỂU DI

Ba không hiểu rồi. Bạn ấy không hề là một – trong- nhiều –cô-bé… vì, có thể bạn ấy làm thơ còn hay hơn ba nữa. ( NPTD)
Cho mình đọc một bài thơ của BẠN ẤY đi Nguyễn Phước Tiểu Di
ThíchThích
Người em yêu là ai?
Một hồn hoa bát ngát
Một trầm luân thao thức
Một khuya dài âm u.
Người em yêu là ai?
Một sương ngàn tinh túy
Một hư vô tục lụy
Một đời còn mãi xa.
Người em yêu là ai?
Là Tôi…vâng, có thể
Thiên đàng trong vắt lệ
Địa ngục mù xa xôi…
Người em yêu là Tôi?
Vâng, tình buồn đến thế !!!
Thơ BẠN ẤY nè , SAO.
ThíchThích
Thanks NPTD
ThíchThích
Còn thơ của ba Hải Duy ? để độc giả so sánh một cách công bằng đi , Nguyễn Phước Tiểu Di !
ThíchThích
Tìm trong mưa bay
Đâu vầng trăng nhỏ
Tìm trong tàn phai
Hẹn lời thiên cổ
Tìm trong cơn say
Tiếng cười thuở nọ…
Người đi cùng tôi
Con đường gai, cỏ
Một ngày xa vời
Một trời thương nhớ
Người đi cùng tôi
Để rồi…nặng nợ !!!
Thơ Ba Hải Duy nè ( Sorry). MIMOSA THƯƠNG NHỚ , tên bạn viết rất mỏi tay đó.
ThíchThích
Lỡ yêu trước đó lỡ nói rồi!Lỡ thêm lần nữa ấm ớ lời!Lỡ cứ lỡ nên đành phải chối!Thú thiệt sợ cười người phản bội!Bản sao phác họa chân dung Người!Trời ơi Nhóc con hồn tăm tối!Yêu lạ yêu lùng đến kỳ khôi!Thôi ghét cho rồi khỏi phải nói!Ba tiếng…,mà sao nghèn nghẹn lời!Thương hình tưởng bóng để cả đời..Hải Duy và con Nhóc quá khùng ơi!Biết đến bao giờ hôn được môi..”Trời bài viết đọc nghe ..Say khủng!”
ThíchThích
”Trời bài viết đọc nghe ..Say khủng!”
Cảm ơn câu này nhé bạn aitrinhngoctran
ThíchThích