Thư Gửi Ba

1 giờ sáng, lạnh

con dế gục đầu vào khe cửa

khản giọng kêu bababababa…

3 giờ sáng, lạnh

gió lạc giọng thổi ngoài hiên babababa…

bỗng rụng cành cây khô bên thềm nhà

5 giờ sáng, lạnh

ly trà nóng, nghẹn

rưng rưng mắt con nhòa bóng ba…

***

Nebraska khoảng 1giờ sáng ngày 12 tháng 9 năm 2022.

Con đường hiu hắt ánh đèn vàng.

Con đường hun hút vắng im.

Chỉ có trăng đi cùng má và các con gái.

Út lái xe, tìm đường đến phi trường Kansas để bay về California.

Các con gái vừa nhận tin ba vừa đi xa.

Bàng hoàng! Thảng thốt!

Con đường khuya và ánh đèn hiu hắt vàng và hun hút vắng và lặng im lặng im.

Chỉ có trăng đi cùng má và các con gái.

Các con gái lặng im cố nén chặt mọi cảm xúc. Nén chặt đến độ đông cứng. Không chịu tin đó là sự thật.

Trăng mười sáu lặng im giữa bầu trời mờ sương se lạnh, mải miết đồng hành cùng chiếc xe đơn độc trên nẻo đường dài thăm thẳm hun hút vắng.

Chỉ có trăng đi cùng- vẫn đi cùng chiếc xe chở nặng đớn đau yêu thương.

Ba ơi, qua khung cửa bên phải xe, con nhìn thấy ánh mắt nụ cười hiền hậu bao dung của ba in vào vầng trăng.

Lần đầu tiên trong đời con hiểu thế nào là yêu thương đến đau đớn, ba ơi!

Má và các con gái tiếp tục vững vàng hướng về Cali với niềm tin tuyệt đối, niềm tin mãnh liệt: Chúa đang ngự vào chiếc xe, gìn giữ tay lái của Út, vây phủ phước hạnh quanh xe, bảo bọc che chở cho mọi người về tới nơi bình an.

***

Ba ơi! Khi nghĩ về ba, chúng con luôn cảm nhận được niềm hạnh phúc “yêu thương và được yêu thương.”

Ba ơi, chúng con cảm ơn ba đã cho chúng con niềm hạnh phúc đó. Và hạnh phúc càng trọn vẹn hơn- khi ba là niềm tự hào của chúng con, là Tấm Chắn vững chãi cho mỗi chúng con. Tấm Chắn đó được nung đúc bằng chất liệu yêu thương, nhân từ, độ lượng, tin cậy. Tấm Chắn đó vững chãi đến độ, dù chúng con đứa đã có con có cháu, vẫn cảm thấy bé bỏng khi chạy về ôm lưng ba, dụi đầu vào đó mà hít thở hương thơm tình phụ tử.

Ba ơi, nghĩ về ba, chúng con nhớ những câu chuyện ba thường kể bằng giọng Quảng Ngãi mặn mà chân chất. Mỗi câu chuyện là một bài học làm người. Bài học lớn nhất mà ba đã dạy chúng con là bài học Yêu Thương, bằng chính cuộc đời ba: Thời loạn lạc, ngôi nhà ba má ở thị xã, luôn mở rộng cửa cưu mang nhiều bà con ở vùng xôi đậu lên ăn tối, ngủ nhờ. Với chức vụ và công việc của ba, ba đã cứu sống được bao người dân vô tội. Và còn nhiều việc nữa không thể kể hết.

Rồi cơn lốc xoáy của lịch sử đã tung hê tất cả… Gia đình mình tan đàn xẻ nghé. Bầy con của ba, đứa nhỏ nhất chỉ vài tháng tuổi, dại khờ ngơ ngác, bơ vơ côi cút giữa bão tố cuộc đời. Đứa về quê nội, đứa theo má đến miền đất sình lầy. Đời bầm dập nhưng chúng con vẫn luôn giữ gìn nếp nhà yêu thương, hiếu thuận, đùm bọc lẫn nhau.

Còn ba, chốn lao tù khổ sai nơi rừng thiêng nước độc, đói lạnh bệnh tật, cận kề bên cái chết, vẫn đêm đêm cặm cụi khắc tên cả gia đình trên chiếc lược bằng vỏ đạn. Bầy con đông nên chiếc lược khá dài, dài theo niềm thương nỗi nhớ. Miếng vỏ đạn thì lạnh cứng mà nét chữ của ba lại ấm áp mềm mại, bởi ba đã gửi gắm vào từng nét chữ bằng cả trái tim yêu thương mong nhớ. Có lần má đi thăm nuôi ba, dẫn theo đứa con nhỏ, đứa nhỏ đó giờ đã 50 tuổi, vừa kể lại rằng ba cứ ôm chặt nó vừa hôn vừa nói “nhớ con quá… nhớ con quá…”

Rồi ba ra tù trong bộ quần áo màu nâu đất, xộc xệch rách rưới, chân yếu mắt mờ, vàng vọt tiều tụy, suy sụp, kiệt quệ… Nhưng không lâu sau, ba lại vững vàng, sáng suốt, vẫn là cây cổ thụ che chắn, định hướng tương lai con cái. Lần lượt ba đem các em ở quảng Ngãi vào Cần Thơ để đoàn tụ, học hành.

Sau đó, may mắn đã đến với gia đình mình như nhiều gia đình HO khác, ba đã dắt má cùng chúng con đến xứ sở nầy, để chúng con được sống cuộc đời tự do, được hít thở bầu không khí trong lành.

Ba ơi, mảnh vườn nho nhỏ sau nhà được nhiều rau trái tươi ngon, là những món quà yêu thương mà chúng con được nhận vào mỗi cuối tuần khi về thăm ba má. Hổm rày chúng con ăn rau muống, thanh long, chúng con uống nước lựu ép. Từng cọng rau xanh mượt, từng trái thanh long ngọt lành, từng hạt lựu đỏ thắm, từng nhánh hoa thơm…Tất cả, tất cả…đều có bóng dáng ba cạnh má lom khom chăm sóc gieo trồng, vun xới tưới tẩm.

Ba ơi! Từ bữa ba vắng nhà, chúng con luôn xúm xít cạnh má. Cùng kể lại những kỷ niệm về ba. Có đứa kể, lần nọ ba tới nhà em, ba ho, em rót nước mời ba uống. Ba cạn chén, em lại rót tiếp… Cứ vậy… nhiều lần… Tối, ba tủm tỉm cười: “Chưa bao giờ ba được uống nước nhiều như bữa nay!” Em hỏi: “Sao ba hổng biểu con đừng rót nữa?” “Bây lo cho ba, sao ba lại không uống!” Kể xong, em chặm nước mắt: “Ba mình hiền quá! Thương ba quá!” Rồi chuyện đứa này bịnh, đứa kia bị tai nạn… là ba gọi thông báo ngay để chúng con cùng chăm sóc nhau! Bao nhiêu kỷ niệm, mà qua đó, chúng con mới nhận ra rằng ba luôn để mắt quan tâm từng đứa, còn chúng con thì nhiều lúc vô tình với ba. Ba ơi, chúng con xin lỗi ba.

Vắng ba, nhà trống trải quá, đến nỗi đứa chắt mới 6 tuổi của ba má, vừa bước vô nhà, liền hỏi “Ông cố đâu rồi”. Lúc về nó lại hỏi với vẻ mặt ngơ ngác buồn: “Ông cố đâu rồi?” Làm sao tránh khỏi nỗi buồn đau quặn thắt nhức nhối khi vắng ba, ba ơi!

Mấy năm gần đây, dù tuổi già sức yếu, ba vẫn chăm chỉ đi nhà thờ, học lời Chúa, rất sốt sắng trong nhiều sinh hoạt của nhà thờ. Nhìn ba đứng cạnh má trong ban hát, nhìn ba đọc kinh thánh, chúng con vui mừng lắm. Má con hàng đêm vẫn thích nghe và hát Thánh ca. Bài nào má con thích, ba hăm hở in ra cho má hát. Vậy đó, ba luôn dạy chúng con bằng chính việc làm của ba: Bài học về đức tin, về tình nghĩa vợ chồng.

Ba ơi! Ba xa lìa nơi nầy đột ngột quá khiến cả nhà thảng thốt, bàng hoàng, đau nhói, trống vắng, hụt hẫng… Cứ ngỡ chỉ là giấc mộng! Phải, chỉ là giấc mộng thôi mà ba ơi ba ơi…

Nhưng… những lúc tỉnh táo, chúng con nhận ra: sự đột ngột đó lại chính là ước nguyện của ba, vì trước phút chia tay, thân thể ba không hề phải chịu đựng đau đớn. Ba từ giã miền đất tạm nầy thật bình an nhẹ nhàng để trở về chốn phước hạnh đời đời.

Và chúng con cũng nhận ra rằng: Việc ba đột ngột rời bỏ cõi tạm lại chính là lời nhắc nhở chúng con: Hãy sống tốt hơn nữa để khi nhắm mắt xuôi tay, lòng được vui thỏa. Hãy sống bao dung độ lượng nhiều hơn nữa. Hãy sống yêu thương nhiều hơn nữa, bởi vì, chỉ trong tích tắc- Phải, chỉ trong tích tắc thôi, người ta có thể bất ngờ vĩnh viễn xa lìa người thương yêu của mình.

Vậy đó! Cho đến giây phút cuối cùng, cuộc đời ba vẫn là bài học cho chúng con: Bài học làm người, bài học yêu thương.

Ba đã sống vuông tròn cả đạo lẫn đời. Chúng con tin chắc rằng giờ nầy ba đang thảnh thơi thỏa nguyện nơi miền vĩnh phúc.

***

Ba ơi! Bình tâm lại, con nhận ra Trời ( God), vẫn được người Việt gọi là Chúa, đã luôn ở cùng ba trọn lối đi trên cõi tạm và trọn lối về chốn phước hạnh vĩnh hằng.

 Ngày nào ba trong quân ngũ, rồi những năm tháng bị tù đày… Trời đã luôn bảo bọc che chở ba vượt qua tất cả gian lao khó nhọc, hiểm nguy.

Rồi khi con cháu đã được sống cuộc đời tự do, mọi sự đã tốt lành, thì sức ba đã yếu nên Ngài đã nhậm lời cầu xin của ba: Ba không muốn sống với những ốm đau thể xác của tuổi già, không muốn sống đời thực vật.

Nên đúng vào ngày Chúa Nhật, ngày Thánh, ngày của sự Phục Sinh, ngày của Yêu Thương, ngày nghỉ ngơi. Hôm đó cũng nhằm vào ngày Yêu Nước (9/11), ngày Lễ Ông Bà (9/11/2022), Chúa đã chọn ngày đặc biệt đó để dắt ba trở về ngôi nhà vĩnh phúc.

Thế là ba đã hoàn tất cuộc hành trình đời người, đã về đến đích cách hiển vinh, đầy tràn ân điển.

Nhưng dù sao con vẫn ôm nỗi nhớ thương ba.

Hổm rày con cứ mở voicemail để nghe những lời ba nhắn lại mỗi khi con không bắt máy. Giọng ba vui vẻ ấm áp làm sao. Nghe mà thương quá chừng thương. Nghe mà nhớ quá chừng nhớ ba ơi…

TỊNH TÂM
( Trương thị Kim Chi)

Tình yêu của mẹ

(Thương tặng…)

          Lúc Kay còn nằm trong bụng mẹ, bác sĩ đã cho biết em mắc phải nhiều căn bệnh hiểm nghèo, cuộc sống em sẽ rất ngắn ngủi. Cát đau đớn tột cùng, nhưng vẫn quyết định giữ lại con.

          Việc Cát quyết định giữ lại con là mối bất hòa giữa vợ chồng cô. Anh có lý lẽ của anh. Cát có lý lẽ của Cát. Lý lẽ nào nghe ra cũng hợp lý.

          Anh:

          – Con ra đời mà phải chịu bệnh tật thì thật tội nghiệp thân nó. Mình thương con thì không nên để con phải khổ. Khổ cả thể xác lẫn tinh thần. Nó sẽ mặc cảm thân phận…

          Cát:

          – Điều đó chưa hẳn đúng với tất cả. Rất nhiều người khuyết tật về thể xác vẫn rất hạnh phúc. Chỉ có khuyết tật về tâm hồn mới đáng sợ. Em nghĩ, khi con đã tượng hình, nó có quyền bước vào cuộc đời. Ít nhất con sẽ được nhìn thấy cha mẹ, được ngắm bầu trời, được ngóng mưa trông nắng, được nếm giọt sữa mẹ, được khóc được cười… Em nghĩ, được làm người là một hạnh phúc.

          Những cuộc tranh luận cãi vả ngày càng nặng nề, ngày càng cay đắng. Và giọt đắng cuối cùng đã tràn chén đắng khi anh lắc đầu nhìn Cát:

          – Em cần phải biết người đời sẽ dị nghị như thế nào khi nhìn thấy con mình không trọn vẹn hình hài!

          Cát sửng sốt nhìn anh, nhìn thật lâu, rồi cũng lắc đầu. Cô nói chậm, giọng nghẹn ngào nhưng cương quyết:

          – Dị nghị ai? Con hay chúng ta? Đối với em, ai đó dị nghị là việc của họ, còn mình như thế nào mới là việc của mình. Thôi được. Em hiểu. Em không trách anh, và em tin con chúng ta cũng sẽ không trách anh. Tuy nhiên, nếu anh đã nói như vậy thì chúng ta nên chia tay nhau. Em và con sẽ không bao giờ- mãi mãi không bao giờ phiền lụy đến anh. Hãy xem chuỗi ngày chúng ta chung sống như một giấc mơ thoáng qua. Còn đứa con nầy là của em, chỉ của riêng em thôi.

           Chỉ một tháng vội vàng sắp xếp, Cát dời sang một tiểu bang xa, nơi có chị bạn thân thời trung học. Chị ấy là chủ một tiệm phở. Chị sẵn lòng chia sẻ với Cát chỗ ở, cho Cát công việc nhẹ trong tiệm. Không muốn lợi dụng lòng tốt của chị, chừng vài tuần sau, Cát tìm được chỗ ở khác.

          Vừa chào đời, Kay đã phải sống trong lồng kính, mang ống thở cùng nhiều dây nhợ quanh người. Gần bảy tuổi, Kay vẫn chưa biết nói. Nhưng em biết nhìn và biết cười. Ánh mắt và nụ cười của em thay cho lời nói. Em luôn giữ nụ cười và ánh mắt hiền hậu với những người quanh em. Đặc biệt nụ cười, ánh mắt em sáng bừng rạng rỡ niềm vui và âu yếm khi em có mẹ Cát bên cạnh.Gần bảy tuổi mà thân hình Kay như đứa trẻ chừng ba tuổi. Em vẫn chưa biết đi, vẫn phải ngồi trong xe đẩy với ống thở và nhiều dây nhợ quanh người, nhưng em biết vẽ. Em vẽ mẹ Cát. Em vẽ những cô đến chăm sóc em. Em vẽ con chó nhỏ quanh quẩn bên em, vẽ dáng cây bên ngoài khung cửa… Những bức tranh của em đơn sơ dễ thương với sắc màu tươi sáng.

           Kay đã phải trải qua nhiều cuộc phẩu thuật về tim, gan, thận… Em chịu đau đớn rất giỏi. Có vẻ như em sợ làm phiền người khác nên chỉ rên rỉ nhè nhẹ qua hơi thở. Kay càng ít khi khóc. Mà nếu khóc, em chỉ khóc thật nhỏ. Cát gọi con mình là Người Hùng của mẹ, là Anh Chàng Đáng Yêu của mẹ, là Tình Yêu của mẹ.

          Rồi một buổi sáng giữa tháng mười hai, trong lớp chăn nệm êm ái, Kay không thức dậy nữa. Em đã ngủ quên, mãi mãi.

          Chị bạn hiểu hoàn cảnh cô đơn và khó nghèo của Cát, liền nói chuyện với Ban chấp sự của nhà thờ. Ngay lập tức, một nhóm tín đồ và mục sư đến thăm viếng, yên ủi Cát. Rồi với sự đồng ý của Cát, nhà thờ đứng ra tổ chức tang lễ cho Kay.

          Tình Yêu của Cát đã ra đi. Bầu trời trên đầu Cát đã khép lại. Mặt đất dưới chân Cát đã sụp đổ. Bước chân cô chao đảo hụt hẫng. Trái tim cô tan vỡ. Tất cả đã tan vỡ. Chỉ còn lại nỗi cô đơn tuyệt vọng, nỗi đau đớn không cùng.

          Sau đám tang con, Cát gục ngã. Cô nằm bẹp dí trên giường. Im lặng. Bất động. Cô không buồn bật đèn khi đêm đến. Toàn thân cô như tê cứng. Cô không còn ý niệm về không gian, thời gian. Không hề hay biết ngày cứ đi và đêm cứ đến theo tuần hoàn vĩnh cửu. Cô nằm đó, mải mê nhìn bầu trời ảm đạm lạnh lẽo trắng xóa mênh mông tuyết qua khung kính cửa sổ. Mải mê nhìn theo những bông tuyết bay chấp chới, quay cuồng trong bầu trời xám xịt, hắt hiu. Mải mê tìm kiếm một vì sao xa nhấp nháy đâu đó trong mông lung đêm tối. Tất cả tất cả đều khơi dậy niềm thương nỗi nhớ Kay quặn thắt trái tim cô. Nước mắt cô dường đã cạn khô. Cô thấm thía đến tận cùng sự mong manh khổ đau của kiếp người.

***

          Tuần lễ cuối của tháng mười hai lạnh căm. Tuyết phủ trắng xóa những tòa nhà cao ngất đến các lối mòn ven dòng sông đã đóng băng. Tuyết phủ trắng xóa những tán cây cổ thụ khổng lồ đến từng nhánh cỏ ven bìa rừng…

          Cả thế giới đang háo hức vui mừng chào đón Giáng Sinh. Không khí mùa lễ hội tất bật, nhộn nhịp. Ánh đèn lung linh rực rỡ sắc màu khắp nơi.

          Chị bạn gọi điện thoại cho Cát, nhưng Cát đã tắt máy. Chị đến chỗ Cát ở, gõ cửa nhưng không hề có tiếng trả lời. Lo lắng, chị nhờ chủ nhà mở khóa dùm. Cát đang nằm im lìm trên giường. Xanh xao, yếu ớt, mỏi mệt, mắt nhìn xa vắng. Chị bạn đỡ Cát dậy, lấy khăn ấm lau mặt cho Cát, lấy dầu chà xát  thái dương, lòng bàn tay, bàn chân Cát. Ép Cát ăn được ít phở nóng. Chị thủ thỉ trò chuyện với Cát. Chị tin chắc trên thiên đường Kay cũng đang tíu tít cùng các bạn nhỏ chuẩn bị cho ngày vui lớn nầy.

          Đêm Giáng Sinh, chị bạn đưa Cát đến nhà thờ.

           Không khí bên trong nhà thờ ấm áp, thoang thoảng mùi thơm dễ chịu. Khung cảnh lộng lẫy với các sắc màu: đỏ, trắng và xanh lá cây. Tình yêu Thiên Chúa truyền hơi ấm qua những bàn tay siết chặt nhau, lan tỏa trên những nụ cười hân hoan chân tình, những khuôn mặt tươi vui, niềm nở ân cần, những ánh mắt chan chứa thương yêu. Tình yêu Thiên Chúa đầy ắp tuôn tràn trong những lời chúc nhau bình an, thịnh vượng, phước hạnh.

          Chị bạn và Cát đến ngồi trong góc ở dãy ghế trên cùng, bên cạnh cây thông lớn được trang trí đẹp tuyệt vời.

          Chương trình lễ bắt đầu với những bài thánh ca Giáng Sinh. Giai điệu êm ái mượt mà tha thiết hòa lẫn tươi vui rộn rã sôi động. “Đêm xuống êm đềm. Chuông thánh vang rền. Lướt lướt êm qua bao miền… Đêm Chúa ra đời…” We wish you a Merry Christmas. We wish you a Merry Christmas. We wish you a Merry Christmas. And a Happy New Year …”…. Cảm xúc rất lạ, trong veo, thiêng liêng đang chạm đến tận sâu thẳm trái tim Cát. Mắt cô cứ rưng rưng mà không hiểu duyên cớ.

          Kìa! Ban nhạc thiếu nhi đang bước ra sân khấu. Các thiên đồng được trang phục toàn màu trắng với những đôi cánh trắng. Tinh khôi, thanh khiết. Đám trẻ chộn rộn một chút rồi hàng trước hàng sau đâu vào đó. Bài Jingle Bells rộn rã ngân vang. Khuôn mặt bé thơ hồn nhiên, giọng bé thơ non nớt. Đáng yêu làm sao! Trong nỗi buồn thương thổn thức, Cát buột miệng thốt lên nho nhỏ: “Kay ơi, mẹ nhớ con quá!”

          Bỗng Cat nghe có tiếng trẻ con thì thầm bên tai cô: “Kay của mẹ đang ở bên cạnh mẹ nè. Chúa đang bồng ẵm con đây. Con cũng nhớ mẹ, yêu mẹ nhiều lắm lắm.”

          Cát thì thầm:

          “Ôi! Lạ lùng thay! Tạ ơn Chúa muôn vàn!”

           Bao ám ảnh bất hạnh, bao hoài nghi chợt tan biến. Nỗi thương nhớ quay quắt đau đớn đến đứt từng khúc ruột bỗng trở nên dịu dàng mềm mại. Cát cảm thấy nhẹ nhõm, thanh thản, tràn ngập niềm an ủi diệu kỳ.

          “ Kay ơi, mẹ cảm ơn con đã làm con của mẹ. Con đã chịu thương chịu khó đến với cuộc đời mẹ, để mẹ được nếm trải hương vị ngọt ngào của tình mẫu tử. Để mẹ được bồng bế con, được hôn con, được nhìn con cười con khóc, được chăm chút vỗ về, dỗ dành con… Con là Tình Yêu của mẹ. Mẹ sẽ không bao giờ, không bao giờ thôi thương nhớ con.  Con ơi, mẹ đang cảm nhận được tình yêu con đang sưởi ấm trái tim mẹ…”

           “ Nhưng, Kay à, nếu được quay lại từ đầu, mẹ vẫn muốn có con, vẫn hình hài đó, hình hài không hoàn hảo nhưng tình yêu con con đem đến cho mẹ thì hoàn hảo. Vẫn là con đó, ánh mắt nụ cười đó, vẻ nũng nịu trẻ thơ đó, để mẹ được yêu thương con, Tình Yêu của mẹ…”

TRƯƠNG THỊ KIM CHI

CÓ GÌ QUAN TRỌNG KHÔNG?

Lúc con tàu Maid of the Mist tiến vào vùng trắng xóa mịt mùng bọt nước trong tiếng thác đổ ầm ầm vang rền như sấm, Phan đã ngữa mặt, để cho nước tha hồ xối xả, tung tóe. Cả người anh, dù đã mặc áo mưa, vẫn ướt sũng. Tàu vừa ra khỏi lòng thác, Phan vuốt mặt. Hít một hơi thở sâu. Mở mắt ra, bỗng thấy đôi mắt chị Nhàn buồn hun hút thoắt hiện ra giữa cầu vồng rực rỡ sắc màu. Cũng như vậy, lúc đi bộ qua Cave of Winds, leo ra bậc thang chênh vênh, đứng lặng yên trên bờ vực nhìn xuống dòng thác, Phan vẫn cứ nhìn thấy đôi mắt chị hun hút buồn trong màn bụi nước lấp lánh.

          Ngày cuối cùng, Phan lang thang trên Goat Island. Phan đi, cứ đi và đi, men theo dòng chảy của sông, anh đến thác Bridal Veil Falls. Đầu óc trống rỗng, Phan ngắm nhìn dòng thác cuồn cuộn, ào ào tuôn đổ, tung tẩy bọt lấp lóa như dát bạc trong nắng.

          Phan đi, cứ đi, và đi. Cúi đầu mải mê nhìn bóng mình đổ xuống lúc dài lúc ngắn, có lúc biến mất, rồi lại đổ dài ra.

           Phan đi, cứ đi, đi đến mệt nhoài. Một cậu bé chạy ngược về phía anh đang háo hức thổi ra những chùm bong bóng xà phòng lung linh sắc màu. Phan đăm đăm nhìn những chiếc bong bóng từ từ vỡ ra, tan biến.

          Chợt cảm thấy kiệt sức, Phan nằm dài ra trên thảm cỏ, nhắm mắt lắng nghe tiếng thác ì ầm.

           Cảm giác đìu hiu trống vắng xâm chiếm tận từng ngõ ngách sâu thẳm trong tâm hồn anh.

          Cảm giác nhớ nhớ quên quên điều gì mà chưa nghĩ ra cứ đeo bám, ám ảnh anh.

          Và đêm đó, đêm cuối cùng của chuyến đi, Phan mệt lữ.Trong giấc ngủ chập chờn, Phan thấy mình cầm tay chị Nhàn, bàn tay chị nhỏ, khô và lạnh. Rồi, chị ngước lên nhìn Phan. Phan bắt gặp ánh mắt chị, hun hút buồn. Phan muốn nói với chị Nhàn nhiều chuyện nhưng không thể. Chị cứ im lặng nhìn Phan trong khi Phan cố gắng một cách tuyệt vọng bằng tiếng ú ớ.

          Bỗng chị thoắt biến mất. Hình ảnh cuối cùng đọng lại khi giấc mơ qua đi vẫn là ánh mắt chị, hun hút buồn, buồn đến đau đớn lòng khiến Phan muốn khóc.

          Thoát khỏi giấc mơ, Phan thở mạnh. Nhưng kìa! Trước mắt anh, một bóng đen đang đứng yên ngay khung cửa sổ mở ra phía thác nước mà Phan đã quên kéo rèm che. Trăng bàng bạc, hư ảo bên ngoài hắt chênh chếch vào phòng thứ ánh sáng đầy ma mị. Bóng đen vẫn đứng yên lặng, quay lưng về phía Phan. Đó là bóng dáng người đàn ông to lớn, tấm lưng rộng với mái tóc gợn sóng phủ kín gáy. Anh mở to mắt nhìn. Bóng đen vẫn im sững như bức tượng đã được tạc cứng vào khung cửa sổ tự kiếp nào, ngay trước mắt Phan, cách chỗ anh nằm chừng vài mét. Bóng đen im lìm trong đêm tĩnh lặng trông như đang chìm đắm trong nỗi cô đơn sâu thẳm của phận người.

          Rồi khi kịp định thần, Phan chợt hiểu: Bóng ma. Anh vội kéo chăn trùm kín đầu.  Không biết bao lâu sau đó Phan thiếp đi trong âm thanh rì rào đều đều thác Niagara vọng đến.

          Đó là đêm thứ sáu, cũng là đêm cuối cùng của Phan trong căn phòng có trần nhà được sơn phủ bức tranh vẽ bầu trời màu xanh nữa đêm, lác đác mấy ngôi sao khuya lung linh hiu hắt.

***

          Hôm Phan lên mạng chọn thuê ngôi biệt thự thênh thang đó, Sara ngạc nhiên hỏi tại sao. Phan chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Sara không nói gì thêm. Cô hiểu lúc nầy, hơn bao giờ hết, hãy để yên cho Phan muốn làm gì tùy thích, dù Sara thấy chồng mình quá điên rồ. Cuối cùng cô cũng ráng đùa cho anh vui: “Wow! Trông như một tòa lâu đài trong câu chuyện cổ tích! Ô ồ! Có tới sáu phòng ngủ đấy. Mỗi đêm anh sẽ ngủ một phòng nhé. Sẽ rất thú vị đấy.”

          Đó là một trong số rất ít những biệt thự cổ kính, xinh đẹp, sang trọng và khá đắt tiền ở Niagara Falls. Trên trang mạng, chủ nhân cho biết ngôi biệt thự nầy được xây dựng vào năm 1912, đã từng qua nhiều chủ, đã từng bị hoang phế trong một thời gian dài.  Dù sao, khi người chủ cuối cùng bước vào, tất cả các phòng vẫn còn những chùm đèn bằng đồng, và sàn gỗ còn khá tốt. Chủ nhân đã sửa sang lại và vẫn giữ nguyên kiến trúc ban đầu. Điều đặc biệt nhất đã lôi cuốn sự chú ý của Phan ngay khi nhìn thấy là vẻ đẹp hoang dã đầy bí ẩn trên trên các vách tường cao chằng chịt dây leo xanh ngợp, điểm xuyết những bông hoa dại nhỏ xíu màu hồng xen lẫn màu vàng. Chỗ mái hiên tắm nắng phía đông, một giàn nho xanh tươi mượt mà đong đưa những chùm nho tím thẫm, lúc lỉu, mọng nước. Vài người khách thuê nhà trước đó có để lại comment, rằng ngôi biệt thự chỉ cách thác Niagara có vài block đường, nên đêm đêm có thể nghe tiếng thác đổ ầm ào, rì rào vọng lại. 

           Lúc Phan vừa bước xuống phi trường Buffalo Niagara thì Sara gọi. Phan hỏi:
– Có gì quan trọng không?
Sara cười khúc khích:
– Quan trọng lắm đấy! Em muốn biết anh đã đến nơi chưa?

-Anh vừa đến. Cám ơn em.

– Anh đang làm gì?

-Chuẩn bị kêu taxi về biệt thự. Nhớ cẩn trọng trong mọi việc em nhé. Chăm sóc Nicky chu đáo nhé. Thôi, bye em.

          Ừm! Có cái gì đó quen quen trong cuộc nói chuyện với Sara vừa rồi. Cái gì nhỉ? Phan chau mày. Cố vắt óc tìm kiếm.

         Cái gì quen quen? Bỗng dưng anh cảm thấy khó thở, ngực như bị đè nặng- cảm giác in hệt lúc nhân viên tang lễ đẩy chiếc quan tài vào hầm, rồi chỉ cái nút, ra hiệu cho anh bấm, như đã quy định. Phan chợt nhớ, vài phút sau đó, anh đã bước ra ngoài. Hít thở sâu. Lơ đãng nhìn quanh. Và vô tình nhìn thấy làn khói trắng mỏng mảnh nhẹ thênh bay ra từ ống khói của nhà hỏa thiêu, loãng dần rồi tan biến trong bầu trời mênh mang nắng xế có vài dải mây trắng lững lờ trôi.

           Rồi ngay ngày hôm sau, Phan quyết định sẽ một mình. Chỉ một mình thôi. Đi đâu đó. Xa thật xa. Chỉ một mình thôi, không làm gì hết. Phan thấy mình cần có khoảng lặng để suy nghĩ, nhận diện cái gì đó. Cái gì đó hãy còn mơ hồ đang ám ảnh anh, vây phủ anh, giăng kín  anh một cách nhẹ nhàng, mềm mại và kết dính như những sợi tơ nhện.

          Nên Phan nói với Sara, em à, anh cần đi đâu đó chừng tuần lễ chẳng hạn, xa thật xa. Sara đã ôm chặt anh, giọng cảm thông và yêu thương, em hiểu em hiểu. Anh cứ yên tâm, em và con sẽ OK.

          Và nơi xa thật xa đó là thác Niagara kỳ vỹ. Cách nơi anh ở chừng sáu tiếng đồng hồ bay.

***

          Chưa bao giờ Phan ở một mình trong một khung cảnh, tình huống như thế nầy. Anh quyết định sẽ tự nấu nướng cho mình trong những ngày ở đây. Căn bếp được trang bị rất đầy đủ mọi thứ. Thậm chí có cả chai tương ớt Sriracha của Huy Fong… Ngồi chỗ bàn ăn, nhấm nháp ly cà phê, Phan thả mắt ra ngoài khung cửa kính. Bầu trời xanh biếc. Nắng mùa hạ hanh vàng ấm áp chảy tràn trên khu vườn ngập sắc màu của nhiều loài hoa. Có bầy chim đang lích chích chuyền cành. Có đàn bướm đang rập rờn bay lượn.

          Ôi! Nếu chị Nhàn được đến đây, chắc chị sẽ vui thích lắm. Tại sao Phan không nghĩ đến điều nầy khi chị còn sống? Chị cùng vợ chồng anh và bé Nicky qua một kỳ nghỉ ở đây?

           Kìa! Chỗ mé tường râm mát bóng thông, một đôi chipmunk đang thi nhau thoăn thoắt leo lên leo xuống trên các cành cây. Chị Nhàn mà ở đây, hẳn chị sẽ lấy một nắm cereal hay trái cây đem ra cho chúng ăn. Đó là một trong những thú vui của chị mà Phan đã thuộc lòng suốt thời gian còn ở bên chị.

          Phan nhớ những lần ghé thăm chị, chị mừng rỡ khôn xiết, lăng xăng chạy tới chạy lui, mở tủ lạnh lôi thức ăn thức uống ra đầy bàn.
-Chị khỏe không?

Chị cười ha hả, giọng đùa vui:
-Chị “khẻo”. Còn em? Ráng bỏ thuốc lá em nhé!

-Dạ… em vẫn “ khẻo”

-Còn thuốc lá?

-Ừm…

-Thôi, em lớn rồi. Chị không nhắc nữa (nói vậy nhưng chị vẫn nhắc mỗi khi gặp Phan)

-Bé Nicky vẫn học giỏi chứ? Sara khỏe không? Em vẫn nói tiếng Việt với Nicky đó chứ?

-Dạ…

-Phan à, ráng nói tiếng Việt với cháu Nicky nghen em. Mình là người Việt. Và dòng máu Việt vẫn đang luân lưu trong Nicky.

-Dạ…

          Cứ chừng đó.

          Thường thăm chị khoảng mươi phút Phan ra về.

          Hồi đầu chị còn cố trì kéo Phan ở lại thêm. Nhưng dần dần chị chỉ lặng lẽ đứng dậy tiễn Phan ra cửa. Thỉnh thoảng Phan ngoái lại, thấy chị vẫn đứng đó vẫy tay tạm biệt với nụ cười ấm áp yêu thương. Phan biết chị Nhàn yêu thương anh hết mực. Cha mẹ mất sớm, nhà chỉ có hai chị em.

          Ừm, sao ngày đó chị Nhàn không chịu lấy anh Long? Phan hãy còn nhớ anh Long đến thăm chị mỗi cuối tuần, và không bao giờ quên đem quà cho Phan. Tại sao?

          Đã vài lần, Phan nói đến việc chị Nhàn không nên ở một mình, nhưng chị đều gạt phăng ngay lập tức.

          Khi người ở căn hộ bên cạnh tò mò vì đã nhiều ngày không thấy chị Nhàn mở cửa ra balcony tưới hoa- một dấu hiệu bất thường- đã gọi Phan.

          Rồi, sau đó, những gì cần phải làm, Phan đã làm.

          Chị Nhàn, giờ chỉ là một dúm tro màu xam xám, sẽ được đưa ra biển, như ước nguyện của chị.

***

          Ngày đầu tiên trong ngôi biệt thự, Phan tò mò đi khắp ngõ ngách. Anh bị lôi cuốn bởi vẻ cổ kính, quý tộc, sang trọng, bí ẩn và trầm mặc của mọi thứ. Mỗi một không gian, dù rất nhỏ, đều có tính cách riêng, vẻ đẹp riêng. Đâu đó phảng phất mùi gỗ cũ. Đâu đó thấp thoáng hình ảnh mơ hồ và vang vọng âm thanh của quá khứ. Tiếng cười đùa trẻ thơ, tiếng rì rầm trò chuyện của người lớn, tiếng reo vui của hạnh phúc, tiếng thở dài của nỗi buồn. Giờ họ đang ở nơi nao?

          Hai cầu thang dẫn lên lầu với những bậc thang đều lót thảm màu rượu vang đỏ có vẻ âm u hơn với chân dung các vị tổng thống Mỹ George Washington, Abraham Lincoln, Franklin D. Roosevelt được treo dọc theo tường. Nếu chị Nhàn ở đây, chị sẽ ngắm nhìn rất kỹ từng chi tiết của các bức tranh. Chị sẽ xem xét cách pha màu, tìm tòi độ sáng tối, góc nhìn,…

           Phòng thư viện chứa đầy sách. Nhiều cuốn sách giấy đã ố vàng, âm thầm tỏa ra mùi hương giấy cũ, mùi hương quen thuộc trong trí nhớ Phan. Ồ, đó là mùi hương đầy quyến rũ trong tủ sách cao ngất của chị Nhàn. Tủ sách mà chị đã nâng niu cất giữ như vật báu của đời chị. Là niềm vui, là hạnh phúc của đời chị. Tủ sách mà ngày xưa khi còn học tiểu học và trung học, Phan đã say mê ngốn ngấu mỗi khi xong homework. Nhất là những chiều chị Nhàn đi làm chưa về, Phan vùi đầu trong trang sách đến nỗi quên cả đói. Nhờ sách của chị, vốn tiếng Việt của Phan được đắp bồi tươi tốt. Mấy lần chuyển nhà, vài đồ đạc phải đem tặng Goodwill vì chỗ ở mới chật hẹp, riêng với sách, dù chỉ một cuốn sách cũ kỹ, chị vẫn đem theo.

          Phan chợt nhớ những câu đối thoại với chị Nhàn qua điện thoại:
-Phan đang làm gì đó? Có thể nói chuyện với chị năm phút được không?

-Ồ, em đang bận lắm. Ba phút chị nhé. Có gì quan trọng không chị?

-À… chị muốn hỏi em khỏe không?

-Dạ em vẫn “khẻo” mà. Thôi chị nhé. Em phải làm việc đây.

Hoặc:
-Phan nghỉ trưa chưa? Cho chị ba phút được không?

-Có gì quan trọng không chị?

-À… chỉ là… mà thôi, em ăn trưa đi. Không có gì quan trọng đâu em.

-OK, bye chị.

Hoặc:
-Phan tới sở rồi hả?

-Dạ em vừa vào parking. Có gì quan trọng không chị?

-Ồ… Mà… em có thể nói chuyện với chị vài phút trước khi vào văn phòng được không?

-Có gì quan trọng lắm hả chị?

-Không … Mà thôi… Bye em.

Hoặc:
-Phan rời sở đó hả em?

-Dạ.

-Em đang đi bộ ra parking phải không?

-Đúng rồi.

-Nói chuyện với chị chút được không?

-Có gì quan trọng không chị?

-Không… Chỉ là… Ủa, em lên xe rồi đó hả? Thôi về nhà đi, lái xe cẩn thận em nhé!

-Dạ. Bye chị.

           Dạ chị ơi! Bye chị.  Phan thầm thì. Không biết cố ý hay vô tình mà đôi lần nhân câu chuyện đám tang ai đó, chị bảo, khi chị mất, chị không muốn đăng cáo phó trên báo, không muốn đông người đưa tiễn. Rằng chị muốn quan tài được đóng kín để không ai phải nhìn thấy tấm thân cát bụi của chị. Hãy để mọi người chỉ nhìn chị qua bức ảnh chị đang mỉm cười. Rằng đừng nhận tiền phúng điếu, đừng nhận hoa. Chị không muốn mắc nợ trần gian. Rồi cũng đừng đặt chị lên bàn thờ. Hãy để không gian đó cho người sống. Ai thương chị, hãy giữ hình ảnh chị trong trái tim.

          Làn khói trắng mỏng mảnh nhẹ thênh thoát ra từ ống khói nhà hỏa thiêu, loãng dần trong bầu trời cao vời vợi; và dúm tro xam xám bỗng hiện ra rất rõ nét trong trí nhớ Phan.

***

          Trên chuyến bay trở về nhà sau những ngày một mình lang thang ở Niagara, Phan ngủ mê mệt. Mộng mị chập chờn, Phan thấy Sara và Nicky nằm co rúm giữa căn phòng ngủ thênh thang lạnh lẽo trong căn nhà nguy nga tráng lệ bề thế gần biển- căn nhà anh đã mua hơn triệu đô la, là mơ ước và niềm tự hào của anh.

           Mộng mị cứ chập chờn chập chờn, Phan mệt nhoài mệt nhoài. Máy bay hạ cánh, Phan tỉnh dậy. Lòng anh chợt nhẹ nhàng ấm áp khi hình dung lát nữa đây, anh sẽ lao vào nhà, nơi có hai người yêu thương thân thiết nhất của anh giữa đất trời bao la, giữa cõi nhân gian mênh mông nầy.

           Chiều đó, Anita, chủ ngôi biệt thự, gọi cho Phan, nói anh đã để quên chiếc khăn quàng cổ. Bà ấy muốn gửi qua bưu điện cho Phan. Cảm thấy ái ngại nhưng Phan sực nhớ đó là chiếc khăn quàng chị Nhàn đã đan cho anh trong mùa đông vừa qua nên anh đồng ý với đề nghị của bà. Nhân tiện, Phan kể về bóng ma. Anita nhất định không tin. Bà quả quyết, đã rất nhiều người thuê ngôi biệt thự, thậm chí có gia đình ở cả tháng mà chẳng ai thấy bóng ma nào. Phan không tranh cãi, chỉ im lặng nghe bà thao thao thao bất tuyệt. Tuy nhiên, trước khi chào tạm biệt, Phan nhỏ nhẹ nói với Anita rằng anh sẽ không để lại comment về bóng ma trên trang nhà của bà.

          Tuần lễ sau, trong gói bưu kiện Anita gửi về, cùng với chiếc khăn quàng, Phan cũng nhận được phong thư Anita viết tay: “Quả thật chưa ai kể về bóng ma mà bạn đã thấy, nhưng tôi nghĩ có thể bóng ma đó là người chủ đầu tiên của ngôi biệt thự. Nghe đâu ông ấy đã dồn tất cả công sức, thời gian, tiền bạc cho ngôi biệt thự. Nghe đâu ông ấy bị viêm phổi và đã chết cô đơn trong căn phòng mà bạn đã ngủ. Đó là mùa đông năm 1936.” Anita còn viết thêm bên dưới, rằng nếu thích, Phan cứ để lại comment về bóng ma, biết đâu ngôi biệt thự của bà càng đông khách hơn vì sẽ gợi sự tò mò, hứng thú.

TRƯƠNG THỊ KIM CHI

VẾT THƯƠNG CỦA MỘT HẠT BỤI

 

1.

Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống:

– Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây.

– Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ.

– Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra.

– Ôi thôi! Nghe sợ quá!  Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó?

Em chậm rãi:

– Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây!

Tôi kinh hoảng:

– Hả? Cái gì?

Em trầm ngâm.

– Dạ, mà… có thể còn đau hơn đó cô, vì em không phải là phạm nhân, em không làm gì nên tội, em hoàn toàn vô tội, bấy giờ em chỉ là một đứa nhỏ dại khờ chưa đầy tám tuổi.

– Hả?

– Dạ, ba em đã đem em ra cá độ, rồi ba bị thua.

– …

– Dạ, thực ra những chuyện như vậy không xa lạ gì ở xứ em.

Làn gió xuân êm ái thổi qua, giọng em nhẹ tênh:

– Không hiểu sao em nhớ rõ lắm cô à. Cứ như thước phim được quay rất chậm, chậm đến độ không thể nào chậm hơn được nữa. Ðó là buổi xế trưa, nắng quái hắt vào giữa sân, ba em cùng năm người đàn ông đang ngồi nhậu trên bộ vạc tre kê trước hiên nhà. Nhưng thôi, để tuần tới em kể cô nghe tiếp, tới giờ vô lớp rồi.

Em và tôi cùng nhanh chân xuống cầu thang lộ thiên. Những bậc thang rộng bằng xi măng giả đá nâu với những nét vân đen đẹp tuyệt. Gió biển lồng lộng đuổi theo tóc chúng tôi. Cửa phòng lớp học Yoga đang hé mở. Chúng tôi rón rén bước vào. Vài người khác cùng vào. Chúng tôi khe khẽ, nhè nhẹ trải tấm chiếu nhỏ của mình ra. Cô giáo Amy có mái tóc vàng sáng, đôi mắt xanh lá cây, miệng luôn nở nụ cười tươi vui ấm áp, nét mặt an lạc, đang đứng bên cửa đón chào học trò.

Và hôm ấy, suốt buổi tập, tôi không thể nào tập trung được, tôi khó chú tâm vào hơi thở. Ôi! Câu chuyện của em chỉ mới bắt đầu!

2.

Khoảng tám năm trước đây, một sáng Thứ Bảy, tôi đang dạy lớp Tiếng Việt trong  nhà thờ, một người đàn bà Mỹ trắng dẫn em vào lớp. Bà tự giới thiệu đơn giản, bà tên Julie. Rồi bà nói, con gái yêu của bà vừa làm xong bài khảo sát trình độ, thầy hiệu trưởng xếp con gái yêu vào lớp nầy. Trước khi ra về, bà bắt tay tôi, vui vẻ nói, con gái yêu của bà rất thích học tiếng Việt, nhất định bà cũng sẽ học tiếng Việt.

Con gái yêu của bà là em, người Việt, dáng gầy guộc, da hơi ngăm tái, đôi mắt to mênh mang ánh nhìn xa vắng, đôi môi không hề nở nụ cười. Khuôn mặt buồn bã của em được ôm kín bởi mái tóc đen dày xõa ngang vai.

Giờ ra chơi, em không rời khỏi chỗ. Tôi đến bên em. Em đang lần giở những bài học tiếp theo, chăm chú đọc.

– Chào em!

Em hơi giật mình, ngẩng lên, vẻ dè dặt:

– Em chào cô!

– Cô rất vui khi có em trong lớp. Em chăm học như thế nầy chắc vài bữa nữa em sẽ được lên lớp Năm.

– Dạ… em… em muốn học lẹ thiệt lẹ… để đọc sách tiếng Việt dễ dàng hơn.

– Tuyệt lắm. Nếu em có gì cần hỏi, cô sẵn sàng giúp em.

– Dạ… Cám ơn cô.

Em tiến bộ rất nhanh. Những bài tập làm văn tả cảnh tả người của em khiến tôi vô cùng kinh ngạc. Ẩn chứa trong đôi mắt u buồn xa vắng của em là cả một khoảng trời nồng ấm tình yêu thương đằm thắm dịu dàng.

Rồi mùa học qua nhanh. Sau đó em cũng mau chóng rời trường Tiếng Việt của nhà thờ.

3.

Em nói, giọng buồn hiu:

– Em đã đọc ngốn ngấu sách báo tiếng Việt, như thể người đói được ăn, người khát được uống. Như thể khi lạnh run quơ được tấm mền để đắp. Cô ơi, được đọc sách là một hạnh phúc lớn của em.

Em đọc nhiều loại sách: sách tôn giáo, sách văn chương, sách lịch sử… Hễ rảnh là em đọc. Bởi em muốn biết nguồn cội mình. Em muốn biết tại sao ba em nghiện rượu. Em muốn biết tại sao má em cúi đầu nhẫn nhục chịu đựng khổ đau. Tại sao tại sao tại sao? … Em muốn biết quá nhiều, mà em hiểu thời gian thì trôi quá nhanh nên em không thể phí phạm. Lắm khi nhức đầu quá, em chỉ muốn quên quên quên…, tất cả tất cả… nhưng rồi em không thể nào quên. Cái buổi xế trưa nắng quái hắt vào giữa sân, ba em thua cá độ. Cô ơi, tại sao?

– …

– Ba em cùng năm người đàn ông đã nhậu suốt từ sáng. Họ nhậu tơi bời. Lưỡi họ dường như đã cứng lại nên giọng họ nhừa nhựa. Họ nói năng bậy bạ, hát xướng bậy bạ. Em là người đi mua rượu. Cứ chừng một hồi, ba em kêu em đi mua rượu. Em  không nhớ bao nhiêu lần em đã phải lội bộ vô trong ấp để mua rượu.

– …

– Và lần cuối cùng, khi em, một tay vịn thanh cầu, một tay ôm bình rượu, từng bước chân men trên cây cầu tre dẫn vào nhà, em thấy ba em chỉ tay vào em, lè nhè: “Nó đó”. Rồi ba đổ sụm xuống như cây chuối bị chặt gốc. Sau nầy em mới hiểu “Nó đó” tức là ba em đem em ra cá độ. Họ cá nhau chuyện gì em không biết. Vậy là năm người kia kéo em xuống chiếc xuồng. Lúc đó em vẫn chưa hiểu gì ráo. Em kêu khóc, em giằng co, em giãy giụa. Ba em vẫn gục trên bộ vạc tre.

Em dừng lại như để lấy hơi, rồi tiếp

–  Má em đang nấu cơm chiều, nghe tiếng kêu khóc, má nách bé Út chạy ra, ngơ ngác, líu quíu xà quần quanh sân bởi vướng mấy cái lu, cái khạp đựng nước mưa. Má vấp té mấy lần trước khi chạy men theo bờ sông, mặc cho bé Út đang bò lê khóc thét trên vũng nước. Anh Hai em hơn em ba tuổi, đứng chỗ sàn nước cạnh chân cầu, miệng há hốc, ngơ ngác nhìn. Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Giống như cơn ác mộng.

Em gục đầu lên vai tôi:

–  Cô ơi! Hình bóng má cuối cùng trong trí nhớ em là tóc má xổ tung ra, xấp xải, bước chân trần của má liêu xiêu tuyệt vọng dọc theo bờ. Em nghe rõ tiếng gào khóc của má, của anh Hai, của bé Út đuổi theo, chạy dài dài theo khúc sông một đỗi rất lâu. Chỗ nhà em vắng nên không ai nghe tiếng kêu cứu. Chuyện diễn ra nhanh như một ánh chớp.

Tôi ôm em, rên rỉ:

– Ôi!

Dưới kia không xa, biển đang bình yên vỗ sóng. Biển muôn đời vỗ sóng. Giọng em như bị cắt thành từng lát mỏng dính bay trong thoáng gió biển lướt qua:

– Cô ơi, đó chỉ là bắt đầu. Chỉ là bắt đầu.

Em dừng lại. Không dưng em và tôi cùng nhìn ra bờ Thái Bình Dương vào chiều xanh thăm thẳm. Trời cũng xanh thăm thẳm nên biển và trời như tan hòa vào nhau. Xa xa, những con sóng trắng phau nhấp nhô lấp lóa dưới ánh nắng trông như dát bạc. Xa tít, giữa biển trời xanh ngát, thấp thoáng vài cánh thuyền buồm nhỏ xíu như những chiếc lá, lấp lánh. Gió biển lồng lộng. Gió thổi tung mái tóc em và tôi. Gió như muốn thổi tung hê tất cả những bất hạnh đời em. Giọt nước mắt vẫn cứ trào ra dù tôi cố nén, nhưng gió biển đã kịp thổi khô.

– Cô ơi, giá như ngày đó, họ cầm dao giết em, coi bộ đỡ độc ác hơn là họ đã tứ mã phanh thây em. Giày vò hành hạ tâm hồn em. Em đã mấy lần tìm cái chết, nhưng không thành, cũng qua đó, em hiểu rằng, chết không phải là điều dễ dàng.

– …

– Em đã qua nhiều ngày điều trị tâm lý sau khi được cứu ra khỏi hang ổ bọn buôn người. Ngay cả khi được sang đây, em vẫn tiếp tục được điều trị,  nhưng làm sao em quên được.

Càng về chiều, biển càng sẫm màu, đẹp dịu dàng trong vẻ đẹp vĩnh cửu. Nắng đã nhạt dần. Gió bắt đầu lạnh. Tận chân trời đằng tây, xa tắp, mặt trời màu vàng cam vừa tựa cằm trên đường chân trời, nhuộm đỏ tía một vùng rực rỡ. Em dừng lại, trầm ngâm nhìn biển.

– Mẹ Julie thường đưa em đi tắm biển ở đây. Mỗi lần em ngập người trong biển, em cảm thấy dễ chịu lạ lùng. Nước biển mênh mông. Sóng biển lúc êm ái vỗ về, lúc mạnh mẽ dữ dội dường như muốn xóa sạch mọi vết thương, vết hằn trên thân thể em. Biển bao la dường như nhắc nhở rằng em chỉ là hạt bụi, vết thương của một hạt bụi có nghĩa gì đâu.  Phải không cô? Ngâm mình trong biển, ngửa mặt nhìn trời xanh trên cao, em tự nhắn nhủ rằng em còn nhỏ hơn một hạt bụi, nỗi đau của cái chưa bằng hạt bụi thì có đáng gì.

– …

– Mẹ Julie thương em lắm. Có những đêm khuya, cơn ác mộng ngày xưa hành hạ em, em ú ớ, vùng vẫy, gào khóc, cào cấu. Mẹ Julie chạy qua, ôm em vào lòng, vỗ về em, thì thầm cầu nguyện.

4.

Nhớ hôm đầu tiên vào lớp Yoga, tôi ngỡ ngàng, vui mừng, em đó phải không? Em chạy ùa đến bên tôi, dạ em đây, em chào cô. Lâu quá gặp lại cô, cô khỏe không? Cô khỏe, cám ơn em, còn em? Dạ em cũng khỏe, em đã vào đại học. Ừ, cũng lâu rồi, mà em xinh quá, nhìn mãi cô mới nhận ra em. Cám ơn cô.  Quả thật cô và em có duyên với nhau ha, cuộc gặp lại hiếm có đó em. Dạ.

Từ đó, em và tôi hay đến trường sớm độ vài chục phút, cô trò cùng leo lên tầng hai, ngồi trên chiếc ghế đá chỗ hành lang hướng về biển. Cô trò đều yêu thích nơi nầy. Hành lang thênh thang rộng, thênh thang nắng gió, cấu trúc rất nghệ thuật, đẹp mê hồn. Có bữa biển chuyển mình, gió nhiều, lạnh thấu xương, cô trò vẫn co ro trong chiếc áo khoác, thưởng thức hương gió, thưởng thức vẻ đẹp kỳ vỹ của trời biển, và chuyện trò.

Rồi khi vào lớp, cô trò trải tấm chiếu cạnh nhau. Chúng tôi thở chậm, đều, sâu và nhẹ. Chúng tôi mềm mại trong những động tác căng duỗi người và cân bằng. Rất thú vị khi cô giáo nói rằng stress tự nó không phải là vấn đề. Rồi cô giáo hướng dẫn thực hành chữ “S.T.O.P.” (*)

Phần cuối của buổi học rất dễ chịu. Cả lớp nằm im trên sàn, thả lỏng người. Cô giáo sẽ kéo kín tấm rèm cửa hướng ra biển chiều đang phai nắng, và tắt tất cả các ngọn đèn, để ru mọi người bằng tiếng chuông nhẹ ngân nga cùng lời ru êm ái ngọt ngào.

5.

– Hè năm ngoái, em về Việt Nam. Em đã đi qua gần như suốt chiều dài của đất nước mình. Cô ơi, em đã đi qua nhiều thành phố, nhiều miền nông thôn. Ô thôi! Ðất nước mình thì bé nhỏ mà quán nhậu thì nhiều vô kể, em cứ tự hỏi tại sao tại sao?

Tôi dè dặt:

– Rồi… em đã tìm được gia đình?

– Má em, sau khi em bị người ta mang đi, đã bị điên, rồi mất vì uống nhầm phải chai thuốc trừ sâu. Anh Hai em buồn giận ba em, bỏ nhà đi xa, nghe đâu đi xuất khẩu lao động gì gì đó, không ai biết tin tức. Bé Tư lên Sài Gòn đi làm thuê để kiếm tiền gửi về quê nuôi ba. Rồi ngày nọ, bé bị người ta dụ dỗ đi lấy chồng Ðài Loan… Nghe kể, không bao lâu sau, người ta đưa cái hũ tro cốt của bé về… Bữa đó ba em nhậu xỉn, ôm hũ cốt bé Tư chạy qua cây cầu, trợt chân rớt xuống sông chết đuối. Chuyện gia đình em đó.

– …

– Giờ em vẫn còn đang học, và em đã định hướng cuộc đời mình. Em đã hiểu ra nỗi đau của em. Cô ơi, nỗi đau của em chưa bằng hạt bụi, sá gì với nỗi đau của má, của anh Hai, của bé Tư; thấm tháp gì với nỗi đau của biết bao nhiêu những đứa trẻ, những cô gái đang bị đày đọa trong các chợ buôn người rải rác trên nhiều quốc gia trên thế giới, và còn nhiều nữa… Nỗi đau của em đã dạy em bài học sống. Phải sống như thế nào, phải làm gì? Em không muốn nỗi đau của em trở thành vô ích.

6.

Chúa Nhật rồi, một chị bạn rủ tôi đi nhà thờ Mỹ. Tôi ngỡ ngàng trước cách trang trí thanh nhã và trang trọng của nhà thờ. Tôi lặng im chiêm bái những bức tranh minh họa cuộc đời Ðấng Cứu Thế trên các khung cửa sổ kính màu phỏng theo phong cách Gothic. Tôi rảo mắt tìm kiếm người quen, và bỗng hết sức kinh ngạc. Kìa! Có phải là em? Tôi đeo mắt kính vào, rồi gỡ mắt kính ra, có phải là em? Một cảm xúc rất lạ trào dâng khiến tôi rưng rưng.

Ðúng là em! Em đang đứng trong ban hát dẫn trên bục giảng. Em bé nhỏ giữa các cô gái Mỹ trắng, Mỹ màu cao lớn. Em xinh xắn tinh khôi trong chiếc đầm trắng, giày trắng, dây buộc tóc màu trắng. Em như một đóa huệ trắng nuốt. Em thanh khiết trong sáng như thiên thần. Em hát hết lòng hết dạ. Thỉnh thoảng em nhắm mắt như để lắng sâu tâm hồn vào lời ca thánh.

Kìa là bà Julie, mẹ em. Tôi vừa bắt gặp đôi mắt long lanh hạnh phúc của mẹ Julie đang ngồi dãy ghế cạnh tôi. Tôi biết lát nữa đây, khi nói về em, bà Julie sẽ vô cùng sung sướng “Con gái yêu của tôi, con gái yêu của tôi…”

Em đó ư? Ðứa bé đã từng quằn quại dưới gánh nặng quá khứ đau buồn tủi hờn.

Em đó ư? Ðứa bé mà ngày nọ, trước giờ vào học, thường ngồi ủ rũ trong góc nhỏ chỗ chân cầu thang nhà thờ, đôi mắt vô hồn, vẻ mặt lạnh lẽo, môi không bao giờ nở được nụ cười.

Ừ, đó là Em! Em ngày xưa đã từng bị hành hạ đau đớn như cách tứ mã phanh thây và đã học được rằng đó chỉ là vết thương của một hạt bụi.

TỊNH TÂM

(*) “S.T.O.P.”
S: Stop what you’re doing and thinking… Interrupt the stress response!
T : Take a few deep breaths (as you say to yourself: I breathe in… I breathe out.)
Elicit the relaxation response!
O: Observe and let go of the physical tension and the mental chatter . RELAX!
Know that thoughts are not facts and are not permanent.
Let go of any emotions present and how they’re being expressed in the body.
SMILE… Think: PEACE TITHIN.
P: Proceed with something that will support you in the moment.

(Bài dạy của cô giáo Yoga)