Đối Khúc Đen

1.

Vẽ ngược hình ảnh đời sống lại
vẫn nhận được ra tôi
như sự thật

Soi nhìn vào tấm gương đen
tôi thấy mình trong ấy
một khuôn mặt rất quen

Chìm tận đáy cơn say
tôi thấy mình rõ nhất
nỗi sầu không ai hay!

2.
Và em, ôi em
tôi thấy em bên kia bờ ảo vọng
em vẫy bàn tay cánh chim non
dắt tôi qua bờ khổ hạnh

Và em, ôi em
tôi mơ thấy em trong từng cơn ác mộng
ôi, đêm đêm
những giấc mơ thảng thốt
sực tỉnh dậy bàng hoàng

Và em, ôi em
em cũng vời xa như mộng mị
tình yêu – những chiếc bóng màu đẹp mắt dễ vỡ
những cánh hoa nở và những cánh hoa tàn
trong mắt nhìn có chiều sâu ảo giác

3.
Con người soi mãi tấm gương đen
kiếm tìm hoài chân dung mình không ra, chỉ là bóng

Tôi sợ nhất khi ngồi đối bóng
đời vô tăm như gương vỡ bao giờ

Mảnh gương soi đen đã vỡ
tôi nhìn thấy tôi ngoài khung gương.

Tạ Văn Sỹ

 

KHÚC ĐƯA NGƯỜI

Đưa người về buổi học chiều
Mây bay cũng có ít nhiều xót xa
Đưa người bóng nhỏ lòng ta
Xòe muôn cánh phượng giăng hoa ven đường
Đưa người bóng nhớ bóng thương
Biết mai sau bóng nào vương vấn đời
Đưa người bước nhỏ chia đôi
Cho đường chậm với tình tôi thật thà
Đưa người không đưa đường xa
Lỡ mai đời khuất mất ta mất người.

Tạ Văn Sỹ

THĂM MỘ HÀN MẶC TỬ

“Một mai kia ở bên khe nước ngọc
Với sao sương anh nằm chết như trăng”

(Hàn Mặc Tử)

Anh nằm đây với trăng sao
Ngoài kia đất rộng trời cao – cuộc đời
Sóng miên man vỗ vô hồi
Ngàn năm còn động những lời thơ đau

Anh nằm tưởng vọng ngàn sau
Nhân gian lắng tiếng kinh cầu dưới kia
Hồn anh xanh ánh sao khuya
Trăm năm – một cuộc sầu chia nhân tình

Đất trời vẫn cõi lặng thinh
Vô ngôn tự thuở tượng hình nỗi đau
Nguồn thơ run rẩy máu trào
Oà theo lệ vỡ chạm vào hư vô

Đất ru anh ngủ dưới mồ
Sao, và sương, và trăng mờ… lặng soi
Thơ – anh không viết bằng lời
– Là hồn đau gửi cõi người thiên thu.

Tạ Văn Sỹ

NGHE HÁT CA TRÙ Ở BÍCH CÂU ĐẠO QUÁN

*Tặng nghệ sĩ Bạch Vân

Em bước ra từ siêu thực tranh
Mang theo câu hát điệu chòng chành
Phách sênh nhịp gõ vào hư ảo
Hư ảo kìa em huyễn hoặc anh

Em Giáng Kiều xưa, anh Tú Uyên
Bích Câu đâu phải chuyện hư truyền (*)
Ở đây hương khói và sương khói
Em giáng trần hay anh nhớ tiên

Phách nhạc dìu thơ phút lạc thần
Muôn đời tài tử với giai nhân
Điệu ca huyễn ảo như mây trắng
Nhuộm trắng hồn anh đoá bạch vân!

Tạ Văn Sỹ

 

CÓ MỘT NỖI BUỒN NẰM BỆNH Ở KON TUM

CÓ MỘT NỖI BUỒN

Hồn tôi như địa chất
Tầng tầng trầm tích xưa
Suốt đời tôi khai quật
Tìm nỗi buồn ban sơ.

NẰM BỆNH

Mưa đêm ngoài sân viện
Ru nỗi sầu mênh mông
Mình ta trong giường bệnh
Thức với đời trắng không.

Ở KON TUM

Sống tràn qua những tuổi
Ngày tháng tuột sau lưng
Mắt quen nhìn thấy núi
Nên hồn xanh như rừng.

Tạ Văn Sỹ

PHƯỢNG BUỒN THUỞ ẤY

Tôi viết bài thơ tuổi học trò
Thuở hồn chớm mộng mắt vương mơ
Thuở đời quên bỏ từng tuổi lớn
Thuở biết tình yêu buồn vu vơ.

Thuở ấy thời gian đẹp tháng ngày
Và tâm hồn nữa cũng đổi thay
Mang hồn sách vở đi vào lớp
Gởi mộng và thơ ở lại ngoài

Em-chim sẻ nhỏ giữa sân trường
Đời em còn rộn những hồi chuông
Hồn em còn đẹp như màu áo
Đâu biết tình tôi đã nhớ thương

Tôi vẫn thầm riêng một góc chờ
Đường em đi hoa lá thành thơ
Tôi ngơ ngẩn đợi em về muộn
Áo trắng nguyên màu em có mơ ?

Rồi bỗng dưng trăm cánh phượng hồng
Nở vào mùa hạ nở bâng khuâng
Tôi ép tặng em màu hoa ấy
Để những mùa sau mỏi mắt trông.

Thuở ấy mùa thu hay mùa xuân
Thuở ấy đi qua chỉ một lần
Bây giờ mùa hạ bao nhiêu phượng
Nở hết vào tôi một nỗi buồn…

Tạ văn Sỹ

Quà tặng tháng tư của Tương Tri dành cho TẠ THI SĨ.

.

DSC08181

GỌI

Bất ngờ tôi gọi tôi ơi
Nghe thinh không đáp vọng lời hư không
Nghe tan từng giọt máu hồng
Trong hơi thở đã ẩm nồng đau thương

Tôi trong cõi mộng vô thường
Bước chân xuôi phía lạc đường vời trông
Sông trôi dài dọc đời sông
Mây bay suốt cuộc phiêu bồng đời mây

Mở bàn tay khép bàn tay
Cũng không níu giữ được ngày tháng qua
Con người giữa cõi người ta
Tôi, và tôi, và tôi, và… tôi ơi!

Tạ Văn Sỹ

DỰ KHÚC ĐÊM

Buổi tối nằm gối cánh tay
Lắng nghe mạch máu đập ngoài nhịp tim

Nghe hai lá phổi im lìm
Phập phù hít thở nỗi niềm hư không

Nghe tan chầm chậm qua hồn
Niềm vui thuở trước nỗi buồn kiếp sau

Nghe phai dần tóc trên đầu
Và nghe đượm một niềm đau bất ngờ

Đêm đen như nỗi ngóng chờ
Ta thân gỗ mục đợi giờ hoá thân.

Tạ Văn Sỹ

CHÂN DUNG TỰ HỌA

1.
Cõi người lạ mặt
Qua đi âm thầm
Nỗi buồn có thật
Như là trăm năm
Phố xưa quán chật
Người ngồi trầm ngâm
Buồn như tĩnh vật
Nhạc ngân cung trầm

2.
Lần tay đếm tuổi
Qua đi tháng ngày
Hồn xanh mệt mỏi
Mơ đời trắng tay
Dấu xưa cát bụi
Mờ bay bay bay
Lưng còng dấu hỏi
Buồn không ai hay

3.
Chân đời nghiệt ngã
Như sông xa nguồn
Nhìn mình bỗng lạ
Bóng nào trong gương
Tranh đời chấm phá
Màu hoang nét cuồng
Chân dung tự hoạ
Buồn như nỗi buồn.

Tạ Văn Sỹ

Nhà thơ Tạ Văn Sỹ viết:

Tôi có làm thơ, thiên hạ gọi tôi là nhà thơ. Điều ấy không sai, đôi khi lại còn là niềm tự hào nữa chứ. Nhưng xin thưa, mỗi lần đứng giữa đám đông, trong cuộc gặp gỡ nào đó, được người ta giới thiệu như vậy, thú thật tôi có cảm giác ngại ngùng xấu hổ. Vì nhiều lẽ … (anh liệt kê 1, 2, 3, 4…)

Cái lẽ cuối cùng-không làm chết ai- nhưng vô cùng khó chịu ấy là việc đánh đồng nhà thơ với anh thợ viết. Nghĩa là người ta sẽ đặt hàng thơ: làm giùm bài thơ viết về cái này cái kia đi… viết giùm bài thơ tặng người này người kia đi… bất kể đến tư duy , cảm xúc !” (TẠ VĂN SỸ)

Một nhà thơ chân chính cảm thấy xúc phạm nặng nề và người được tặng thơ chân chính sẽ bị xúc phạm nhiều hơn khi nhận được một bài thơ trơ trơ cảm giác. Cảm ơn tuyên ngôn của anh Tạ văn Sỹ , cảm ơn anh đã dành nhiều ưu ái cho Tương Tri

GIỮA LÒNG THU HÀ NỘI

*Tặng Tú Anh

Anh về gặp mùa thu Hà Nội
Gặp người em gái mến thương xưa
Hẹn nhau một tối vòng quanh phố
Để cảm hồn theo buổi chuyền mùa

Vẫn đấy hồ Gươm ngăn ngắt liễu
Hồ Tây vẫn sóng dập dềnh sương
Lim dim hàng sấu lơ mơ ngủ
Hoa sữa u trầm lẳng lặng hương

Vẫn đấy gió mùa đông bắc thổi
Thoảng về hương cốm những thu đưa
Vần thơ hoài cổ còn đâu đó
Theo nhịp ca trù sênh phách đưa

Vẫn đấy muôn xưa hồn phố thị
Quanh quẩn chưa tròn năm cửa ô
Khuya đã bao giờ không để ý
Trăng xế về ngang phía Tây Hồ

Em ạ, ta qua bao ngõ mới
Thành xưa phố cổ vẫn rêu phong
Chân đang đi giữa lòng Hà Nội
Mà hồn vời vợi nhớ Thăng Long.

Tạ Văn Sỹ