BỐN MÙA THIỀN MỘNG

mùa thu còn để bên bờ
hẫng chân tôi bước trật mùa xuân xanh
mộng đầy hơi thở lữ hành
đan điền chấm lửng tròng trành mộng ra
chân mòn con dốc ghé qua
băng triền núi lở mưa sa cuối hè
chập chờn hoa phượng lắng nghe
hoa mai trổ nụ, hoa chè trổ hương
bốn mùa hạt nảy bốn phương
xuân thu nhảy với vô thường hạ đông
hai vai trần thế quay mòng
chợt đâu nắng vội trong lòng mưa xuân
đan vui từng chặng xen buồn
cũng còn mộng ảo soi gương mỗi đời
soi người rồi lại soi tôi
hằng hà bào ảnh phân đôi số phần
bao nhiêu chìm nổi xa gần
nửa xoay huyễn tượng, nửa quần nhân sinh
từng cơn sấm chớp thình lình
bốn mùa tung toé thân mình lại rơi
con đường lữ thứ xa xôi
dài từ thiên cổ đến tôi là cùng
tự nhiên có bỗng là không
tự nhiên hữu bỗng nảy bông không thời
thì chơi tận cuộc sinh sôi
bốn mùa chắc đủ nguôi ngoai gọi là.

Phù Du
1996

Lục Bát Phù Du 1, 2, 3, 4

1.
sống là thơ mộng mà chơi
chết là nhảy giữa giọng cười hư không.

2.
hồn vào giữa trận quay mòng
phù sinh lẽo đẽo tấm thân bốn mùa
con đường mộng mị ban sơ
gối đầu nghe những lời thơ trùng trùng
tưởng như ra khỏi mịt mùng
nửa đời chìm đắm cũng còn loay hoay.

3.
mời em trau chuốt hình hài
tô son cho thắm kẻo hoài xuân xanh
mời em hàm tiếu khuynh thành
để rồi cát bụi tan tành chẳng sao

4.
mời em giữa mộng gọi chào
đêm trần gian mượt mà sau cuộc nồng
mời em môi thắm má hồng
tình vu vơ đắm những lòng ngu ngơ
mời em trang điểm ngày giờ
đi qua phố rộng tình cờ liêu trai
mời em bước nhỏ khoan thai
dấu chân cổ lục, gót hài thiên thu
mời em mắt chứa sa mù
bờ cao dốc thẳm ngất ngư mộng dài
mời em thả tóc mây bay
hồn xanh đảng tử chết say giữa mùa
mời em hiển lộ cơ đồ
đêm trinh tân nhập cuộc cờ nhân sinh
mời em khép mở xuân tình.
còn đâu đô hội để quên ruộng đồng?

Phù Du