ĐÀO THỊ THANH TUYỀN
______________

1.
Tháng chạp về, mùa mưa bão đã đi qua, cái lạnh hiu hiu len nhẹ vào cuộc sống. có vẻ, mọi thứ dường như đang chuẩn bị.
Rồi những cánh mai vàng sẽ nở tung, tươi tắn hớn hở. Mai – Xuân, cái duyên gắn bó từ bao đời nay, có mai là có xuân và ngược lại.
Tôi không thích những chậu mai bonsai đi vào khuôn phép của tay người hay loại mai trồng trong chậu kiểng, chơi hết mùa tết, mang về …nhà vườn dưỡng, “dùng lại” mùa tết năm sau, có cảm giác chậu mai dù rực rỡ hay đầy những búp trên cành cũng thấy nó không mới! Tôi thích những cành mai núi, cao lênh khênh, cái đẹp tạo nên bởi sự vô tình của tạo hoá.
Mai núi đẹp không chỉ bởi hoa hồn nhiên mà bởi cái dáng khẳng khiu, gầy guộc của cành, đính trên mình nó rất nhiều nụ hoa hứa hẹn sẽ nở những đoá hoa vàng đơn sơ mà đẹp. Cái đẹp không điểm trang, son phấn, dân dã, mộc mạc, nhẹ nhàng và cũng rất mong manh. Chỉ cần một cơn gió thổi thốc qua, những cánh hoa vàng có thể rụng rơi lả tả. Có phải bởi vậy mà những năm sau này, mai núi bị mất giá? Đôi lúc, ngay đêm ba mươi, dạo chơi một vòng phố, tôi có thể mua cho mình một cành mai thật đẹp giá chỉ mấy chục ngàn dù biết rằng, công chặt rồi mang nó về thành phố còn hơn thế gấp nhiều lần. “Hết ba ngày tết là thành củi, bán đổ bán tháo lấy lại vốn”. Người bán nào cũng mang tâm tình và nỗi lo lắng như vậy!
Tôi thích không khí chộn rộn ngày cuối năm, lượn lờ bên những chậu hoa mãn khai chờ người đến chọn. Có cảm giác những đoá hoa vàng cũng hồi hộp mong ngóng chủ nhân.
Nhiều người không thích hoa mai. Có người cho rằng nó mang đến niềm hy vọng, may mắn cho một năm mới thì cũng có người cho rằng đôi lúc có những điềm báo trước từ mai. Chín người mười ý, sự đa dạng của cuộc sống không chỉ ở cánh mai vàng mà còn ở ánh mắt, tâm hồn con người nhìn nó. Trong khi đó hoa cứ thảnh thơi hé nụ, rồi bung xoè hết cánh rồi rụng theo quy luật của tạo hoá. Rồi ngủ vùi trong suốt ba mùa, hẹn mùa về năm sau Tiếp tục đọc →