Gang Tấc


Mùa Thu đâu đã lá phong vàng?
Đây, đã hơn tuần, nắng chói chan!
Sắp tới tháng Mười  ôi quá nóng
Ngày nào cũng nắng…nắng hoang mang!

Biến đổi toàn cầu, đây trở ngược
Rừng vừa tàn lửa khói còn bay
Bao nhiêu tro bụi xanh thành phố
Cây vẫn xanh dờn tới ngọn cây!

Phong cảnh Cali ngộ với kỳ
Người người không nỡ bỏ đây đi
Bởi đây sa o cũng đời no đủ
Thấy mệt thì than chớ… chẳng gì!

Sẽ hết nóng thôi, ai cũng biết
Sẽ không còn dịch…nếu không còn!
Trải qua bảy tháng ghìm chân cẳng
Trời thấu lòng người chắc phải bung?


Niềm tin sắt đá vào Thiên Chúa
Cũng rất trung thành Phật Tịnh Như.
Những tiếng chuông mai, chiều vẫn rộn
Tiếng lòng lấp lửng  Cuộc Phù Du!


Bạn tôi ở tận trên miền Bắc
Ở tận trời Đông nói lạnh rồi
Mà tiếc máy bay chưa mở cửa
Thì thôi không thiết cuộc rong chơi…

Tôi viết hồi âm đuơc mấy dòng
Coi như đầu núi gửi đầu sông…
Cái xa cách chỉ là gang tấc
Cái sự muôn trùng, nỗi nhớ nhung…

Trần Vấn Lệ

Một Tôi Giữa Đất Trời

MẠT VẬN

Thôi bẻ đời ta thanh kiếm gãy
Thôi vỡ đời ta ly rượu buồn
Ta uống không đành, men rượu đắng
Ta nuốt không đành, giọt lệ tan

Chí lớn lặng chìm trong đáy cốc
Ta thương Phạm Thái khóc Quỳnh Như
Chí lớn tan chìm trong khóe mắt
Ta thương Từ Hải, Thúy Kiều ơi

Ta thương ta sóng chìm sông Dịch
Thì đắng cay chi lòng Kinh Kha
Ta bẻ đời ta thanh kiếm gãy
Ta chết không đành, sống xót xa

Muối mặn gừng cay, không đành đoạn
Mà trăm năm đành đoạn tan lìa
Ta nợ từng mầm cây ngọn cỏ
Nợ khói quê nhà, nợ ánh trăng khuya

Ta nợ tình em không trả nổi
Năm mươi năm đá nát vàng phai
Thuyền ta chìm giữa dòng hưng phế
Thuyền em trôi giữa dòng thiên tai

Ta đốt lòng ta không đủ sáng
Ta ươm tình ta không nẩy mầm
Sinh bất phùng thời, hề chí lớn
Tan như hạt muối giữa trùng dương.

                   

MỘT TÔI GIỮA ĐẤT TRỜI

Mình tôi với những con đường
Quanh co trong cõi vô thường nhân gian
Buồn rơi giọt nắng khô tàn
Lá mùa quên lãng rụng vàng giấc mơ

Buồn trong tôi những sợi mưa
Tự nguồn thiên cổ về chưa hết sầu
Réo gì lời thiết tha đau
Đường tôi gãy những nhịp cầu trần gian

Nhớ gì mà sương chưa tan
Còn che kín cõi tình dang dỡ tình
Một tôi trời đất rộng thênh
Quanh co đường quạnh buồn tênh phận mình.

                         

MÙA CẠN

Lòng hoang vu tình như bãi cạn
Ta con còng khổ bò quẩn quanh
Vắt kiệt đời xanh đau mùa hạn
Gió cháy cồn lau cúi rạp mình

Nắng sém ghềnh run nghe đá vỡ
Cây trơ cành úa quặn khô mầm
Khói cuộn cuồng phong trời hấp hối
Lửa đốt hờn căm đất nát bầm

Ta ném đời ta như hòn sỏi
Lóc cóc khua hoài một cõi mê
Ta ném đời ta viên ngói vỡ
Mặt đời lếch thếch trượt lia thia

Ta búng đời ta mẩu thuốc tàn
Tình bay màu khói lụn tro than
Đành dối lừa nhau cơn say ảo
Ta buồn như kẻ vừa cư tang

Ta nhặt đớn đau từng sợi tóc
Cơ hồ như sợi máu tàn phai
Ta nén vào tim từng tiếng nấc
Giọt máu nào rơi tiếng thở dài

Đời lăn đau xác thịt khô gầy
Đời mộng du suốt cuộc lưu đày
Ai gióng vội hồi chuông báo tử
Tình xanh chết yểu từ trong thai

Nằm nghe gió hú rên mùa cạn
Năm tháng đui mù lấp bãi khuya
Vì sao rụng tắt mù phương hướng
Thiên thu lệ cháy mộng tan lìa

Vung tay vạch một đường sinh tử
Dẫu chết bên này hay bên kia
Ta ngồi đọc hết trang cuồng sử
Máu biển xương rừng khóc mộ bia.

Lê Văn Trung

Dấu Ấn Một Mùa Thu

Nhật Ký của ngày thơ tình thơ.

1.

…”Chúc mừng em bước chân vào thế giới tự do…”
Những hàng chữ nhấp nháy vui vẻ với một dọc các biểu tượng cười, Cái Email dầu tiên tôi nhận được trên đất Mỹ là của T. Người mà tôi đã tưởng nếu -thôi-yêu-thì-chết của thời nào … nhưng lạ thay, tôi lại gặp những người tôi yêu hơn… rồi lại gặp những người yêu hơn nữa… Đầu óc tôi có vấn đề hay sao đó!
Ôi, cuộc đời…
Tôi là một người mang trái tim đầy trắc ẩn, lưu luyến và yêu quý từng hạt bụi nhỏ nhoi huống chi là với một con người thực thể… nhưng sao trái tim tôi cũng thật dễ dàng quên lãng để đến nỗi tôi cứ phải tự khuyên nhủ mình:

”Đừng mang lòng ngờ vực
Khi tình yêu còn đầy
Giữa đôi bờ hạnh phúc
Đã nhuốm màu tàn phai”

Trước sau gì tự nó cũng nhuốm màu tàn phai thôi mà. Tôi đâu giống các nhà thơ yếu đuối khác , cứ vội vàng chạy đi chôn cất những mối tình vào đâu đó !
Tôi tuổi Nhân Mã, thích màu xanh lá cây nhưng luôn phô trương cái vẻ bề ngoài bằng màu đỏ. Là dạng người mà tử vi cung cấp thông tin: Một con sư tử ẩn trong một con cừu… Tôi không tin tử vi nhảm nhí. Tôi chỉ cố chứng tỏ với mọi người rằng tôi chỉ là một con cừu ẩn trong một con sư tử…
Và nói chung chẳng ai tin điều đó .
Có hề chi
Chỉ một người tin tôi là đủ …

2.

Tôi sinh ra với một vết chàm trên má. Từ khi biết soi gương tôi đã thấy mình bất hạnh. Vết chàm nhỏ bé thôi nhưng đã làm tuổi thơ tôi đau đớn, tôi thu mình vào cái vỏ ốc của riêng tôi, tôi nâng niu nỗi bất hạnh của mình để thấy mình cô độc cho đến ngày T. chạm vào và nói: ” Ồ , dễ thương quá, giống như một trái tim nhỏ bé “, bình thường vết chàm màu nâu nhạt, khi tôi giận nó màu nâu đậm,  khi tôi buồn nó ửng như một vết  son, khi tôi vui nó hầu như biến mất…
Chưa ai nói với tôi điều đó ngoài T.  Vậy thì tôi phải vui thôi.
Lớn hơn một chút, tôi để tóc dài che một bên để đừng ai thấy. Tôi học trường dòng, kỷ luật rất nghiêm. Tóc phải cột gọn gàng. Soeur Hiệu Trưởng nhiều lần gọi tôi lên văn phòng để  chép phạt. Khi thấy tôi khóc và lấy tay che vết chàm, Soeur ôm tôi vào lòng, thương xót: “Chúa đã cho con một dấu ấn đặc biệt khác với mọi người. Hãy cảm ơn Chúa và đừng làm Ngài thất vọng.”
 Tôi không biết trang điểm để che dấu khiếm khuyết của nhan sắc.
Tôi lại càng không biết ngụy trang để bảo vệ tâm hồn mình.
Tôi cô độc và trống rỗng…

   Tôi hay chống cằm, T. nói: Thói quen của những người hay mơ mộng. T. nói: Không việc gì phải che giấu trái tim. T. nói… T. nói…
Chưa ai nói với tôi những điều như thế và tôi được an ủi biết bao…
Nhiều năm sau gặp lại, câu đầu tiên T. hỏi: “vết chàm đâu?”
Tôi hồn nhiên trả lời: “đi thẩm mỹ viện xóa rồi, bây giờ thấy em đẹp không?”
T. giận.
Tôi mất T. từ đó… 

3.

Từ đó, tôi mất T.
Từ đó, dường như trong tôi có hai con người, một cứ trôi theo thời gian mà sống, còn một cứ quay đầu nhìn lại phía sau.
Đâu đây, có người ôm đàn đến giữa đời nghêu ngao hoài câu hát: ” Giấc mơ của tôi là cánh chim hải âu bay xa khỏi tầm tay và tiếng sóng...”Giấc mơ của T. hoang dại và vời vợi mây trời, còn giấc mơ của tôi chỉ là thế giới của tuổi thơ nhỏ bé: luôn thấy mình đi học trể, luôn thấy mình không thuộc bài, luôn thấy mình thi rớt,  luôn thấy mình đi lạc… và thức dậy với ngập tràn nước mắt. Tôi gọi T. ơi…
Không còn ai trả lời.
Không còn ai ở đó.
Chỉ đơn độc mình tôi soi gương nhìn vết chàm nâu nhạt.
Không còn ai vẽ lên một trái tim.
Không còn ai vẽ lên một bông hoa.
Không còn ai vẽ lên một môi cười.
Không còn ai…
Chỉ còn lại một vết chàm đơn điệu và xấu xí…

Tôn Nữ Thu Dung

EM… TÔI và MÙA HOA-KHÔNG-MÙA

bất chợt tôi và bất chợt người
trên môi khô rụng thiếu làn vui
từ độ lá phơi giòn tiếng nắng
buồn như sông tẻ nhánh dòng đôi

bất chợt đêm và bất chợt ngày
gió nồm xô nguyệt rụng hiên tây
tay cầm mối chỉ trăm năm đợi
em vẫn nghìn phương chẳng đoái hoài

bất chợt heo may bất chợt đông
cọng tóc tiên sân cũ hoe lòng
trời cong vút lúng liêng mùi cốm
hoa-không-mùa xanh biếc đợi mong

bất chợt tôi và bất chợt em
rỗng không như đỉnh tháp ưu phiền
tôi sẽ đợi-dù em không đến
tôi sẽ về-dù em không gọi tên

Lê Hát Sơn

Quà Tặng Mùa Thu

Động Đất

MỘT TRỜI THƠ RƯỢU


Tặng Nguyễn Thiện 

Hẹn nhau thuở kiếp xưa nào 
Bữa nay mới cụng ly! Mùa đầu tiên 
Trần gian đâu dễ bạn hiền 
Dẫu cho vô lượng bạc tiền khó mua!
Trăm năm chuyện thế gian đùa
Cõi phù du huyễn hơn thua được gì!
Một trời thơ rượu, uống đi!
Bạn ơi! Khoảnh khắc xanh rì thiên thu!
Gặp nhau đâu phải tình cờ 
Từ vô lượng kiếp đã chờ đợi nhau.
Tri âm gảy khúc phượng cầu (*)
Trăng vàng gác kiếm đêm nào hoàng cung (**)
Đời vui chén rượu tương phùng 
Xuân xanh biệt mộng bay cùng tài hoa.
Còn đây nhật nguyệt giang hà 
Mừng nhau cạn chén ta bà tình thơ.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

(*): Tác giả ví mình như chim phượng trống lẻ loi cô đơn gảy khúc đàn cầu vọng bạn tri âm
(**): Bạn Nguyễn Thiện Nguyễn có ký sự một đêm trăng ngủ bụi ở Tử Cấm Thành “Chúa cũng phế Hoàng Đế cũng tàn” làm cho Thi sĩ Bụi Đời Trần Thoại Nguyên chợt hứng cho ra đời tuyệt thi “Đêm trăng uống rượu say ngủ Tử Cấm Thành”

NGƯỜI VIỆT “NĂM BỜ OĂN”.

Tháng đã chín này em.