LABOR DAY- LỄ LAO ĐỘNG CỦA HOA KỲ

Tại Hoa Kỳ, Labor Day được mừng hàng năm vào ngày Thứ Hai đầu tiên của Tháng 9, như một ngày lễ của phong trào lao động, để vinh danh những thành quả về kinh tế và xã hội của công nhân Hoa Kỳ.

Ý tưởng lập một ngày lễ Labor Day là do Matthew Maguire (một người thợ máy) hoặc do Peter J. McGuire (đồng sáng lập Liên đoàn Lao động Hoa Kỳ). Peter McGuire là người Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan, một chuyên viên về nghiệp đoàn, muốn các công dân “đã lao động” cả năm phải được tuyên dương và có một ngày nghỉ xả hơi. Ông đã chứng kiến lễ hội lao động hàng năm tại Canada (khởi sự từ Toronto năm 1872) nên đề nghị một ngày lễ tương tự tại Mỹ.



Matthew-Maguire

Cuộc diễn hành Labor Day đầu tiên tại Hoa Kỳ được Nghiệp đoàn Lao động Trung ương (Central Labor Union) tổ chức ngày Thứ Ba 5 tháng 9 năm 1882 với khoảng 10 ngàn thợ thuyền ở New York tham dự. Họ phải nghỉ việc không lương ngày hôm đó. Cuộc diễn hành bắt đầu từ Tòa Thị Chính, qua Union Square rồi đi lên đường 42, kết thúc tại công viên Wendel’s Elm Park, nơi gặp của đường 92 và đại lộ số 9. Tại công viên có một cuộc picnic, các bài diễn văn và một buổi hòa nhạc.

Cuối những năm 1800, khi Labor Day trở thành ngày nghỉ lễ tại HK, đa số công nhân Mỹ còn phải làm 12 giờ một ngày, 7 ngày một tuần lễ. Chính trong đỉnh cao của cuộc Cách mạng Kỹ nghệ mà công nhân phải làm việc nhiều giờ như vậy mới đủ sống. Vào thời gian đó, tuy nhiều tiểu bang đã ra giới hạn về tuổi của công nhân, nhưng một số tiểu bang khác vẫn còn những em nhỏ từ 5 đến 6 tuổi phải làm việc trong các hầm mỏ, xưởng thợ hoặc nhà máy xay. Trẻ em, người già, người nghèo và di dân thường phải làm việc trong những điều kiện không an toàn và lương bổng thấp. Ngày 3 tháng 9 năm 1916, đạo luật Adamson được thông qua, quy định ngày làm việc 8 giờ. Đây là đạo luật liên bang đầu tiên quy định giờ làm việc tại các công ty tư nhân.

Năm 1887, 5 năm sau ngày diễn hành đầu tiên, Tiểu bang thứ nhất tuyên bố Labor Day là một ngày nghỉ lễ là Oregon. Tiếp sau là Colorado, New York, Massachusetts và New Jersey.

Quyết định chọn tuần lễ đầu của tháng 9 để làm Labor Day là vì đây là thời gian giữa ngày Lễ Độc lập 4 tháng 7 và Lễ Tạ ơn.

Ngày 28 tháng 6 năm 1894 Quốc hội thông qua đạo luật chọn ngày Thứ Hai đầu tiên trong tháng 9 hàng năm làm ngày nghỉ lễ chính thức cho District of Columbia và các lãnh địa (territories). Cũng năm này TT Grover Cleveland ký một đạo luật quy định Labor Day được chính thức công nhận là ngày nghỉ lễ toàn quốc.

Tuy ngày Labor Day là để vinh danh công nhân Hoa Kỳ, nhưng nhiều người còn dùng ngày này để ghi dấu sự chấm dứt của mùa hè. Vì thế có truyền thống không mặc quần áo trắng hoặc có sọc sau ngày này. Labor Day còn đánh dấu mùa tựu trường và mùa football bắt đầu (NFL thường chơi trận banh đầu mùa chính thức vào ngày Thứ Năm sau Labor Day). Nhiều cơ sở thương mại dùng Labor Day như ngày buôn bán lớn vì có nhiều người được nghỉ lễ để tự do đi mua sắm. Đây là ngày các tiệm “sale” nhiều hàng hóa chỉ thua ngày Black Friday (ngày Thứ Sáu sau lễ Thanksgiving).

Labor Day được mừng tại Canada và Hoa Kỳ nhưng có nhiều nước kỹ nghệ hóa trên thế giới cũng mừng Labor Day vào thời gian khác nhau. Nhiều nước chọn ngày 1 tháng 5 hàng năm (May Day).

Phương Nghi

Advertisements

Yêu em như thế

Một đêm nào đó
mù sương một mình
thấy hồng một đóa
thấy trăng bình minh

Anh ra đê cỏ
rứt bông ngủ ngày
tưởng như là nhỏ
cùng anh uống say

Nghe đây nghe đây
anh ngồi chò hõ
nhớ chim mỏ đỏ
líu lo suốt ngày

Một đêm nào đó
lấy tay cầm tay
vô danh ngón út
cùng nhau sum vầy

Em còn cố xứ
hay qua đồi đông
tóc anh đã bạc
môi em vẫn hồng

Đêm nào đêm nấy
hen hò đêm mai
em về bên ấy
bỏ quên bờ vai

Ngày anh lưu lãng
em còn bên trời
yêu em như ráng
mây hồng lả lơi

Yêu em như thể
mưa thu không lời

NGUYỄN HÀN CHUNG

CHÚT BÂNG KHUÂNG KHI QUA THÀNH CỔ DIÊN KHÁNH

Mai có về ngang thành cổ Cửa Đông
Ngày hai buổi thơm nồng hương áo trắng
Trên dấu xưa giờ đây nghe xa vắng
Tiếng chim thanh mỗi sớm hót trong lành .

Anh vẫn nhớ tà áo vương mùi nắng
Trưa tan trường má thắm quyện hạt sương
Gót chân nhỏ bước qua nghe thầm lặng
Nhịp guốc ngân vang tận suốt con đường …

Mây xứ cũ giăng mờ trên thành cổ
Gió ngàn khơi vỗ mặt gạch rêu phong
Hồn cổ tích chợt tan thành bọt sóng
Chút âm xưa gờn gợn thoáng trong lòng .

Mai em về qua thành cổ Cửa Đông
Xin đừng bảo thời gian trôi nhanh quá
Hơn bốn mươi năm đất quê trở dạ
Cánh cò xưa thưa dấu trắng trên đồng .

Tà áo trắng rộn ràng trong tinh sớm
Vẳng tiếng hồn nhiên của những em thơ
Hàng phượng vĩ mỗi mùa hoa vẫn nở
Dòng đời trôi lặng lẽ thoáng hững hờ .

Mai em về ngang thành cổ Cửa Đông
Cổng rộng mở đón người qua mấy lượt
Đâu áo trắng gió thu đùa ve vuốt
Anh rũ buồn như cánh sáo ướt lông …


NGUYỄN VŨ SINH

Chặng Đường Cuối Cùng Của Đời Chiến Bại

Em là con nhà giàu / mặc cái quần rách nát. Hỏi, sợ em hờn mát, tôi nhìn thôi. Em đi…

Tôi thật có đôi khi / tự hỏi sao kỳ nhỉ, đất nước mình đẹp thế…mà người dân xấu xa?

Tôi thật không mặn mà / nhìn ai mặc rách rưới…hay người dân còn đợi / một tương lai tốt hơn?

Tôi thật có buồn buồn / trước Việt Nam tơi tả. Bốn thập niên nhiều quá / vết thương chưa liền da?

Tôi nhìn em đi qua / qua ruộng cà hoa tím / qua đời tôi kỷ niệm / bài ca dao thái bình!

Lá tầm xuân vẫn xanh. Hoa tầm xuân vẫn nở. Hình như hoa mắc cỡ / trong lòng tôi đang bung?

Tôi đang chặng cuối cùng / một đời người chiến bại / hết tuổi để tôi hái / một cành hoa như thơ…

Dĩ nhiên tôi biết thừa / dân tôi đang theo mốt / dân tôi đang khoe dốt / làm theo lời Lênin!

Ai chẳng biết nhiệt tình / cộng thêm sự ngu dốt / là phá hoại tuốt luốt / một cẩm tú giang sơn (*)…

Chuyến về thăm Cố Hương: nhà cao tầng chất ngất, đường xe cộ tất bật, người mặc quần te tua…

Tôi nghĩ mình có mơ / chuyện gì, thôi cũng uổng. Nâng tách cà phê, uống…Cái tách là Tách Ly?

Bao giờ nữa tôi về / uống rượu rót bằng chung / em áo bà ba hồng / quần lãnh đen láng mướt…

Trần Vấn Lệ

(*) Câu nói của Lênin: “Nhiệt Tình cộng Ngu Dốt là Phá Hoại”

Ẩn dụ

Sương biết gì đâu mà thất
tình rơi chỉ là sương thôi
mưa biết gì đâu mà hận
thù ai mưa cũng tơi bời

Thi sĩ mộng mơ sử giặc
giã từ tình ái sục sôi
bỏng những trái tim thiếu nữ
nhân tình hết thảy mồ côi

Ta như rong thèm rêu dưới
đáy sông thèm ánh mặt trời

Nguyễn Hàn Chung

Tác Giả Tác Phẩm : PHẾ TÍCH CỦA ẢO ẢNH(Trịnh Y Thư)

Thơ là sự tràn đầy tự phát của những cảm xúc mãnh liệt(William Wordworth 1770- 1850)

Tương Tri xin trân trọng giới thiệu cùng các độc giả.

Vài nét về tác giả:
Trịnh Y Thư tên thật là Trịnh Ngọc Minh, sinh năm 1952 tại Hà Nội, lớn lên ở Sài Gòn và du học tại Hoa Kỳ từ năm mười tám tuổi. Nguyên Chủ bút tạp chí Văn Học (California).

Tác phẩm dịch đã xuất bản:
— Đời nhẹ khôn kham (The Unbearable Lightness of Being), tiểu thuyết của nhà văn Pháp gốc Tiệp Milan Kundera, tạp chí Văn Hoc, 2002.
— Căn phòng riêng (A Room for One’s Own), tiểu luận văn học của nữ sĩ Virginia Woolf, Tri Thức, ấn bản thứ nhất 2009, ấn bản thứ hai 2016.
— Jane Eyre, tiểu thuyết của nữ sĩ Charlotte Bronte, Nhã Nam, 2016.

Sáng tác đã xuất bản:
— Người đàn bà khác, tập truyện, Thế Giới, 2010.
— Chỉ là đồ chơi, tạp bút, tạp chí Hợp Lưu, 2012.
— Phế tích của ảo ảnh, VĂN HỌC Press, 2017.

Đặc biệt, nhà thơ Trịnh Y Thư cho biết rằng vào một ngày sau Tết Nguyên Đán, anh sẽ họp báo để nói về Nhà xuất bản VĂN HỌC với 3 ấn phẩm đầu tiên, và rồi sẽ in đều đặn các tuyển tập văn học của nhiều tác giả từ Văn Học, hay từ Da Màu, hay từ các tạp chí khác. Trịnh Y Thư nói, trong các ẩn phẩm dự kiến xuất bản trong năm 2018 sẽ tái bản “Ngựa nản chân bon” của nhà văn quá cố Nguyễn Mộng Giác.

Độc giả có thể tìm mua “Phế tích của ảo ảnh” hoặc liên lạc trực tiếp tới tác giả: trinhythu2000@yahoo.com .

Hoặc vào Amazon.com và tìm: “phe tich cua ao anh” hay “trinh y thu” sẽ thấy tập thơ.

TRUNG QUỐC TẨY NÃO NGƯỜI DÂN BẰNG AN NINH MẠNG NHƯ THẾ NÀO?

Với kiến thức hạn hẹp của mình, tui chỉ viết lại qua trải nghiệm thực tế của hai lần sang Trung quốc với mục đích du lịch, nên có thể không hiểu hết, hoặc không biết hết, chỉ share lại để có thể mập mờ đoán về một tương lai an ninh mạng ở VN.
Lần đầu sang TQ tui đi Thượng Hải, Bắc Kinh, Hàn Châu, Tô Châu. Lần sang TQ gần nhất, tui đi qua Đại Lý, Côn Minh, Lệ Giang, Lugu, Shangri-La. Vì chưa tìm hiểu trước, nên khi vừa bay đến Côn Minh đã vô cùng hoảng hốt vì không thể truy cập được facebook, google, instagram, google play, google map, Apple Store, Viber, youtube…… Chỉ duy nhất 1 thứ vào được trong điện thoại là Zalo.
May trong nhóm 3 đứa tui có 1 đứa gốc Hoa, tụi tui đi hỏi vòng quanh sân bay, những người làm dịch vụ, là những người tiếp xúc thường xuyên với du khách quốc tế nhất, nhưng tụi tui hoảng hốt hơn là tất cả đều hỏi:” facebook, google là cái gì vậy?”
Đường phố hay tất cả các hàng quán đều sử dụng duy nhất chữ viết tiếng Hoa và không có chữ cái Latinh, mặc dù lúc book phòng khách sạn ở VN thì tui vẫn thấy ghi tên KS bằng chữ Latinh, hay trước đây vẫn dò đường bằng google map…. thì qua đây tui như người câm, điếc, và mù.
Ở đây họ xài Baidu thay google, Wechat thay Facebook,…. không chỗ nào chấp nhận thẻ visa thanh toán tiền, tóm lại tất cả những ứng dụng cả thế giới đều sử dụng, thì người TQ không phải không xài mà là KHÔNG BIẾT TỚI.
Nhờ sự hỗ trợ từ bạn bè qua Zalo, sau gần 2 ngày trời sống tách biệt với nhân loại, cuối cùng chỉ duy nhất 1 cái dt Iphone của bạn tui đã có thể tải được ứng dụng bẻ khóa VPN để vào facebook. Khi mở app facebook, sau vài chục giây như hàng chục thế kỷ chờ đợi, 1 tiếng ” ting ” thông báo quen thuộc vang lên, 3 đứa tui ôm nhau gào khóc ngoài sân bay như 3 con điên. (Đang chuẩn bị bay sang Lệ Giang). Sau đó 3 đứa tui phải thay nhau sử dụng bằng 1 chiếc dt đó suốt chục ngày trời.
Tất cả những thông tin trong nước và quốc tế đều phải qua bàn tay nhào nặn từ chính phủ. Search 1 số sự kiện thì ra thế này:
_Thảm sát Thiên An Môn 10.000 người chết: thì bên này chỉ có hình ảnh người dân đang đi dạo
_ Các từ khóa : Lục Tứ, chiến tranh biên giới Liên Xô-TQ, sự kiện 709 (là sự kiện chính quyền Trung Quốc bắt và sách nhiễu ít nhất 319 người đấu tranh nhân quyền vào tháng 7/2015), hay những từ khóa cơ bản như :dân chủ, nhân quyền, lưu vong, ĐCSTQ, Độc lập Tân Cương, độc lập Tây Tạng, Đạt lai Lạt ma, Đàn áp ở Tây Tạng… tất cả đều 0 kết quả.
_ Và những sự tẩy não khủng khiếp như truyền thông Trung Quốc đã liên tục đưa ra các tin tức giả mạo để phỉ báng môn tu luyện Pháp Luận Công, khiến người dân ác cảm và thậm chí cả thù hận. Người dân chỉ biết tin và nghe theo những gì được tuyên truyền mà không hề hay biết rằng đằng sau đó những người tập Pháp Luân Công đã bị bắt giam, tra tấn, khiến hàng triệu người mất tích hoặc chết một cách bí ẩn vì bị mổ nội tạng.
… Khi tui đến Shangri-La nhận phòng hostel, 1 đám thanh niên chủ hostel ngồi ăn nhậu, 1 người ra check in, xem passport xong thì hỏi:
_ Mày người Thái Lan à?
_ Không, passport ghi Việt Nam mà.
_ Vậy hả, nhưng có phải mày là người Thái Lan không?
_ Không, Việt Nam, là Việt Nam.
_ À, mày là người Việt Thái à?
Sau 1 hồi giải thích nó mới chịu là người VN, nhưng vấn đề, không phải nó không biết, mà NÓ BIẾT. Ngay sau đó nó kêu cho xem 1 tờ tiền VN, bạn tui móc ra tờ 100k. Nó nhìn xong nói:” Tiền nước mày hình như có in hẳn mấy tờ mệnh giá 1 triệu, 5 triệu, 10 triệu luôn hả, hay mỗi lần mua đồ mày phải xách theo 1 bao tiền?”. Xong cả đám đó lăn ra cười hô hố.
Lúc đó tui ko hiểu sao chúng nó cười, lúc lên phòng, bạn tui dịch lại tui mới cảm thấy điên máu, kêu con nhỏ bạn tui cùng đi xuống đó chửi vào mặt nó 1 trận, nhưng bạn tui ko chịu.
Chứng tỏ rằng, nó hoàn toàn biết, và ý của nó là tờ tiền VN không có giá trị.
Tui nhớ đến năm 2015, ở TQ có cho ra 1 bộ phim hoạt hình gọi dân VN là 1 lũ khỉ. Nên thông tin ở TQ nói về VN như thế nào, về thế giới như thế nào, bẻ cong sự thật, tẩy não người dân thế nào? Thì chỉ họ mới biết. Nhưng qua cái đám người cười hô hố vào đồng tiền VN đó, tui có thể hiểu họ bị gieo rắc vào đầu những thứ chẳng mấy tốt đẹp.
Ngày cuối cùng bay về VN, cả cái sân bay bự chà bá với hàng ngàn người xí xa xí xồ chen lấn xô đẩy, tất cả đều là người TQ, tuyệt nhiên cả cái sân bay, 3 đứa tui là 3 khách ngoại quốc duy nhất, cả chuyến bay của tui cũng vậy.
Đứng xếp hàng ngay ngắn ở cửa ra máy bay để nhân viên soát vé, thì 1 đám hàng chục bô lão TQ kéo tới chen lấn đẩy tụi tui tuốt ra phía dưới, đẩy tui té ngã, sau đó 1 tốp TQ khác kéo tới chen lấn hỗn loạn như cái chợ. Nhân viên soát vé bình thản như chuyện thường ngày ở huyện. Tụi tui thầm nghĩ ” What the fuck !”
Ngay lúc đó, tui đã post lên FB 1 câu ” Tui thề không bao giờ trở lại TQ nữa, vì hệ thống nhà vệ sinh đầy cứt đái vương vãi, không nước không cửa không bàn cầu, chỉ là 1 cái rãnh, họ có thể vừa ỉa vừa nhìn nhau cười nói huyên thuyên với đủ thứ bài tiết hầm bà lằng xung quanh, không chỉ nhà VS công cộng, mà ngay cả nhà hàng cũng tương tự, và vì tui quá sợ hãi bởi sự bưng bít thông tin, bẻ cong sự thật của chính phủ, và vì người dân TQ họ chả biết con mẹ gì ở thế giới ngoài kia, họ tin mình là bá chủ thiên hạ, họ tin TQ là đất nước hùng mạnh nhất thế giới??? Họ chả cần học tiếng nước ngoài, họ tin vào những điều truyền thông TQ tuyên truyền, vì thưc ra họ chả có cái gì để so sánh, họ cứ ngang nhiên chen lấn, khạc nhổ, mỉa mai người khác như cái cách mà cả thế giới đang nhìn về họ. Nhưng, họ không biết, không ý thức, họ ngồi trong cái giếng quá lâu mà họ vẫn hãnh diện với điều đó.
Tui chỉ cảm thấy rợn gai óc về sự khủng khiếp của việc tẩy não thông qua an ninh mạng. Rồi tương lai con cháu của chúng ta sau này, sẽ như thế.
– Quan điểm cá nhân trên trải nghiệm ngắn ngủi cá nhân, về những gì đã trải nghiệm, về những thứ đã thấy, về những con người đã gặp, dĩ nhiên đa số tui toàn gặp người tốt, nhưng đây không phải là 1 bài review du lịch, nên tui chỉ nói những thứ cần nói. Ai tin thì tin. Ai không tin coi như đọc truyện hài, chứ tui ko cần giải thích –

Nguyễn Lan Uyên

CHỈ LÀ CƠN MƯA,

Mười năm rồi khủng hoảng
Chôn giấu gì niềm đau
Hay vẫn là ngao ngán
Cho suốt cuộc về sau

Gia tài là sự chết
Đừng bối rối lòng nhau
Bao giờ cơn thê thiết
Vương vấn nợ đời sau

Có đi cùng đường nhau
Là vào chung tuyệt lộ
Cõi hoang đường tịnh độ
Cho hồn say hoang tàn

Đường đời quá thênh thang
Hay tự mình lừa dối
Chúa dang tay quên tội
Xuống cõi đời biển dâu

Chỉ là cơn mưa mau
Thấm khôn cùng sám hối
Dẫu tưởng thành vô tội
Tội hóa đành hư hao

Có thể và vì sao..
Trong thế giới muôn màu
Chứa vô cùng tội lỗi
Trời đen chỉ… vì sao..

Những cơn run cồn cào
Chảy qua từng huyết quản
Có tận cùng trường đoạn
Mới thấm đòn cơn đau

Chỉ là cơn mưa mau
Xuống đời sông vắng lạnh
Hỡi mười năm lận đận
Ngao ngán gì đời Tình…

Chỉ là cơn mưa mau
Rơi cũng là tan vỡ..
Đâu có gì vĩnh cữu
Chỉ là cơn vỡ tan..

Hoa Nguyen

TÌM CÂY TRÂM CÀI

 

 

“Sông mê, nước đục muôn màu
Áo đừng gài nút oằn đau ngực nàng”
thơ Hạ Quốc Huy

1.
Hình như áo lụa vén ngồi
Nửa như khép nép. Nửa thôi ngại ngùng

Cuốn lên bụi nổi gió tung
Người đi như lửa cháy bùng ngọn thiêu

Người đi không mở hắt hiu
Cho em quét lá tiêu điều thảo trang

Người đi không gõ chuông vàng
Rung rinh bát nhã. Ngang tàng thơ bay

2.
Một chiều trên bến đò mây
Có người vạch cỏ
tìm cây trâm cài

Sông mê,
nước động lòng phai
Người điên một bóng. Bóng ai xa mờ

Tình nàng nhẹ giọt sương mơ
Tan. Chìm. Bụi đọng. Dật dờ về đâu

Sông mê,
nước đục muôn màu
Áo đừng gài nút oằn đau ngực nàng

3.
Nắng chiều hoang lạnh đò ngang
Người điên không nhớ thu tàn đông sang

Quạ kêu con nước lỡ làng
Chàng còn vạch cỏ khẽ khàng bên sông

4.
Lạy người tử trận má hồng
Dừng tiêu lãng tử. Đá vàng đã trôi

HẠ QUỐC HUY