HAPPY HALLOWEEN.

Advertisements

PHÂN ƯU


Chúng tôi vô cùng xúc động và thương tiếc khi nhận được tin buồn:
Thân Mẫu của:
Anh Chị Nguyễn Ngọc Hoa- Nguyễn thị Minh Ngọc
và bạn Nguyễn thị Huế Xưa

Đã từ trần ngày 21 tháng 10 năm 2018 tại Texas
Hưởng thọ 93 tuổi.

BBT TuongTri và thân hữu xin chân thành chia sẻ nỗi đau buồn và mất mát lớn lao này cùng tang quyến.
Nguyện cầu hương linh Bác an lạc ở cõi vĩnh hằng.

Bao Giờ Cho Tới Tháng Mười

Em ngồi xếp xếp những tờ lịch rời. Em vẫn thiếu thời mà nụ cười thiếu! Thật tôi không hiểu em đang nghĩ gì? Tấm bảng đen xì, tôi nhớ phấn trắng, tình tôi vẫn nặng với chuyện ngày xưa…dạy học / làm thơ…tôi còn đâu nữa!

Cuối đời, tôi đó…nhìn gió qua hiên qua nhành cây nghiêng / chênh chênh tháng Chín…Em à, anh định hôn em bàn tay. Em à, em bay hay chồng lịch gió? Gió là ngọn cỏ đang lả đang lơi…đang hỏi tháng Mười bao giờ mới tới?

Tháng Tư không đợi. Tháng Tư lại về. Cổng trường nín khe. Lá cờ đâu mất? Nhang bay khói Phật…em cầu nguyện chăng? Tôi hỏi vầng trăng nằm ngang nằm ngửa…Em đang tính nợ / anh còn mắc em? Từng tờ lịch thêm / tháng Mười biền biệt!

Em ngồi xếp xếp tình ơi mấy ngăn? Con chó sủa trăng, con cú đang rúc…Tôi biết em khóc không là một đêm. Không là một đêm!

*
Có khi nằm nghiêng, tôi nhớ em lạ…tóc thề em thả gió bay chiều Thu!

Có khi cúi đầu, tôi nghe nước mắt…nghe lòng se thắt quặn từng khúc sông. Ôi em mênh mông bồng bềnh thương nhớ…Ôi em sao vỡ em đếm đi em…tình yêu vô biên vô bờ vô bến!

Tháng Mười mất biến…bao nhiêu tháng Mười? Em vẫn thiếu thời, thiếu hoài một sáng / nụ hôn trên trán / nở thành nụ hoa…

Ngựa ô phi qua. Ngựa kim phi lại. Thưa em, không phải! Chỉ nắng hoàng hôn…bay qua chờn vờn thời gian mê tỉnh! Em nhớ người Lính…lành lạnh gió khuya / đường đi không về / đầm đìa sương muối. Câu thơ câu hỏi: “Đêm trăng chàng nghỉ mát nơi nao?”…

Đêm trăng này nghỉ mát nơi nao?

Trần Vấn Lệ

LABOR DAY- LỄ LAO ĐỘNG CỦA HOA KỲ

Tại Hoa Kỳ, Labor Day được mừng hàng năm vào ngày Thứ Hai đầu tiên của Tháng 9, như một ngày lễ của phong trào lao động, để vinh danh những thành quả về kinh tế và xã hội của công nhân Hoa Kỳ.

Ý tưởng lập một ngày lễ Labor Day là do Matthew Maguire (một người thợ máy) hoặc do Peter J. McGuire (đồng sáng lập Liên đoàn Lao động Hoa Kỳ). Peter McGuire là người Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan, một chuyên viên về nghiệp đoàn, muốn các công dân “đã lao động” cả năm phải được tuyên dương và có một ngày nghỉ xả hơi. Ông đã chứng kiến lễ hội lao động hàng năm tại Canada (khởi sự từ Toronto năm 1872) nên đề nghị một ngày lễ tương tự tại Mỹ.



Matthew-Maguire

Cuộc diễn hành Labor Day đầu tiên tại Hoa Kỳ được Nghiệp đoàn Lao động Trung ương (Central Labor Union) tổ chức ngày Thứ Ba 5 tháng 9 năm 1882 với khoảng 10 ngàn thợ thuyền ở New York tham dự. Họ phải nghỉ việc không lương ngày hôm đó. Cuộc diễn hành bắt đầu từ Tòa Thị Chính, qua Union Square rồi đi lên đường 42, kết thúc tại công viên Wendel’s Elm Park, nơi gặp của đường 92 và đại lộ số 9. Tại công viên có một cuộc picnic, các bài diễn văn và một buổi hòa nhạc.

Cuối những năm 1800, khi Labor Day trở thành ngày nghỉ lễ tại HK, đa số công nhân Mỹ còn phải làm 12 giờ một ngày, 7 ngày một tuần lễ. Chính trong đỉnh cao của cuộc Cách mạng Kỹ nghệ mà công nhân phải làm việc nhiều giờ như vậy mới đủ sống. Vào thời gian đó, tuy nhiều tiểu bang đã ra giới hạn về tuổi của công nhân, nhưng một số tiểu bang khác vẫn còn những em nhỏ từ 5 đến 6 tuổi phải làm việc trong các hầm mỏ, xưởng thợ hoặc nhà máy xay. Trẻ em, người già, người nghèo và di dân thường phải làm việc trong những điều kiện không an toàn và lương bổng thấp. Ngày 3 tháng 9 năm 1916, đạo luật Adamson được thông qua, quy định ngày làm việc 8 giờ. Đây là đạo luật liên bang đầu tiên quy định giờ làm việc tại các công ty tư nhân.

Năm 1887, 5 năm sau ngày diễn hành đầu tiên, Tiểu bang thứ nhất tuyên bố Labor Day là một ngày nghỉ lễ là Oregon. Tiếp sau là Colorado, New York, Massachusetts và New Jersey.

Quyết định chọn tuần lễ đầu của tháng 9 để làm Labor Day là vì đây là thời gian giữa ngày Lễ Độc lập 4 tháng 7 và Lễ Tạ ơn.

Ngày 28 tháng 6 năm 1894 Quốc hội thông qua đạo luật chọn ngày Thứ Hai đầu tiên trong tháng 9 hàng năm làm ngày nghỉ lễ chính thức cho District of Columbia và các lãnh địa (territories). Cũng năm này TT Grover Cleveland ký một đạo luật quy định Labor Day được chính thức công nhận là ngày nghỉ lễ toàn quốc.

Tuy ngày Labor Day là để vinh danh công nhân Hoa Kỳ, nhưng nhiều người còn dùng ngày này để ghi dấu sự chấm dứt của mùa hè. Vì thế có truyền thống không mặc quần áo trắng hoặc có sọc sau ngày này. Labor Day còn đánh dấu mùa tựu trường và mùa football bắt đầu (NFL thường chơi trận banh đầu mùa chính thức vào ngày Thứ Năm sau Labor Day). Nhiều cơ sở thương mại dùng Labor Day như ngày buôn bán lớn vì có nhiều người được nghỉ lễ để tự do đi mua sắm. Đây là ngày các tiệm “sale” nhiều hàng hóa chỉ thua ngày Black Friday (ngày Thứ Sáu sau lễ Thanksgiving).

Labor Day được mừng tại Canada và Hoa Kỳ nhưng có nhiều nước kỹ nghệ hóa trên thế giới cũng mừng Labor Day vào thời gian khác nhau. Nhiều nước chọn ngày 1 tháng 5 hàng năm (May Day).

Phương Nghi

Yêu em như thế

Một đêm nào đó
mù sương một mình
thấy hồng một đóa
thấy trăng bình minh

Anh ra đê cỏ
rứt bông ngủ ngày
tưởng như là nhỏ
cùng anh uống say

Nghe đây nghe đây
anh ngồi chò hõ
nhớ chim mỏ đỏ
líu lo suốt ngày

Một đêm nào đó
lấy tay cầm tay
vô danh ngón út
cùng nhau sum vầy

Em còn cố xứ
hay qua đồi đông
tóc anh đã bạc
môi em vẫn hồng

Đêm nào đêm nấy
hen hò đêm mai
em về bên ấy
bỏ quên bờ vai

Ngày anh lưu lãng
em còn bên trời
yêu em như ráng
mây hồng lả lơi

Yêu em như thể
mưa thu không lời

NGUYỄN HÀN CHUNG

CHÚT BÂNG KHUÂNG KHI QUA THÀNH CỔ DIÊN KHÁNH

Mai có về ngang thành cổ Cửa Đông
Ngày hai buổi thơm nồng hương áo trắng
Trên dấu xưa giờ đây nghe xa vắng
Tiếng chim thanh mỗi sớm hót trong lành .

Anh vẫn nhớ tà áo vương mùi nắng
Trưa tan trường má thắm quyện hạt sương
Gót chân nhỏ bước qua nghe thầm lặng
Nhịp guốc ngân vang tận suốt con đường …

Mây xứ cũ giăng mờ trên thành cổ
Gió ngàn khơi vỗ mặt gạch rêu phong
Hồn cổ tích chợt tan thành bọt sóng
Chút âm xưa gờn gợn thoáng trong lòng .

Mai em về qua thành cổ Cửa Đông
Xin đừng bảo thời gian trôi nhanh quá
Hơn bốn mươi năm đất quê trở dạ
Cánh cò xưa thưa dấu trắng trên đồng .

Tà áo trắng rộn ràng trong tinh sớm
Vẳng tiếng hồn nhiên của những em thơ
Hàng phượng vĩ mỗi mùa hoa vẫn nở
Dòng đời trôi lặng lẽ thoáng hững hờ .

Mai em về ngang thành cổ Cửa Đông
Cổng rộng mở đón người qua mấy lượt
Đâu áo trắng gió thu đùa ve vuốt
Anh rũ buồn như cánh sáo ướt lông …


NGUYỄN VŨ SINH

Chặng Đường Cuối Cùng Của Đời Chiến Bại

Em là con nhà giàu / mặc cái quần rách nát. Hỏi, sợ em hờn mát, tôi nhìn thôi. Em đi…

Tôi thật có đôi khi / tự hỏi sao kỳ nhỉ, đất nước mình đẹp thế…mà người dân xấu xa?

Tôi thật không mặn mà / nhìn ai mặc rách rưới…hay người dân còn đợi / một tương lai tốt hơn?

Tôi thật có buồn buồn / trước Việt Nam tơi tả. Bốn thập niên nhiều quá / vết thương chưa liền da?

Tôi nhìn em đi qua / qua ruộng cà hoa tím / qua đời tôi kỷ niệm / bài ca dao thái bình!

Lá tầm xuân vẫn xanh. Hoa tầm xuân vẫn nở. Hình như hoa mắc cỡ / trong lòng tôi đang bung?

Tôi đang chặng cuối cùng / một đời người chiến bại / hết tuổi để tôi hái / một cành hoa như thơ…

Dĩ nhiên tôi biết thừa / dân tôi đang theo mốt / dân tôi đang khoe dốt / làm theo lời Lênin!

Ai chẳng biết nhiệt tình / cộng thêm sự ngu dốt / là phá hoại tuốt luốt / một cẩm tú giang sơn (*)…

Chuyến về thăm Cố Hương: nhà cao tầng chất ngất, đường xe cộ tất bật, người mặc quần te tua…

Tôi nghĩ mình có mơ / chuyện gì, thôi cũng uổng. Nâng tách cà phê, uống…Cái tách là Tách Ly?

Bao giờ nữa tôi về / uống rượu rót bằng chung / em áo bà ba hồng / quần lãnh đen láng mướt…

Trần Vấn Lệ

(*) Câu nói của Lênin: “Nhiệt Tình cộng Ngu Dốt là Phá Hoại”

Ẩn dụ

Sương biết gì đâu mà thất
tình rơi chỉ là sương thôi
mưa biết gì đâu mà hận
thù ai mưa cũng tơi bời

Thi sĩ mộng mơ sử giặc
giã từ tình ái sục sôi
bỏng những trái tim thiếu nữ
nhân tình hết thảy mồ côi

Ta như rong thèm rêu dưới
đáy sông thèm ánh mặt trời

Nguyễn Hàn Chung

Tác Giả Tác Phẩm : PHẾ TÍCH CỦA ẢO ẢNH(Trịnh Y Thư)

Thơ là sự tràn đầy tự phát của những cảm xúc mãnh liệt(William Wordworth 1770- 1850)

Tương Tri xin trân trọng giới thiệu cùng các độc giả.

Vài nét về tác giả:
Trịnh Y Thư tên thật là Trịnh Ngọc Minh, sinh năm 1952 tại Hà Nội, lớn lên ở Sài Gòn và du học tại Hoa Kỳ từ năm mười tám tuổi. Nguyên Chủ bút tạp chí Văn Học (California).

Tác phẩm dịch đã xuất bản:
— Đời nhẹ khôn kham (The Unbearable Lightness of Being), tiểu thuyết của nhà văn Pháp gốc Tiệp Milan Kundera, tạp chí Văn Hoc, 2002.
— Căn phòng riêng (A Room for One’s Own), tiểu luận văn học của nữ sĩ Virginia Woolf, Tri Thức, ấn bản thứ nhất 2009, ấn bản thứ hai 2016.
— Jane Eyre, tiểu thuyết của nữ sĩ Charlotte Bronte, Nhã Nam, 2016.

Sáng tác đã xuất bản:
— Người đàn bà khác, tập truyện, Thế Giới, 2010.
— Chỉ là đồ chơi, tạp bút, tạp chí Hợp Lưu, 2012.
— Phế tích của ảo ảnh, VĂN HỌC Press, 2017.

Đặc biệt, nhà thơ Trịnh Y Thư cho biết rằng vào một ngày sau Tết Nguyên Đán, anh sẽ họp báo để nói về Nhà xuất bản VĂN HỌC với 3 ấn phẩm đầu tiên, và rồi sẽ in đều đặn các tuyển tập văn học của nhiều tác giả từ Văn Học, hay từ Da Màu, hay từ các tạp chí khác. Trịnh Y Thư nói, trong các ẩn phẩm dự kiến xuất bản trong năm 2018 sẽ tái bản “Ngựa nản chân bon” của nhà văn quá cố Nguyễn Mộng Giác.

Độc giả có thể tìm mua “Phế tích của ảo ảnh” hoặc liên lạc trực tiếp tới tác giả: trinhythu2000@yahoo.com .

Hoặc vào Amazon.com và tìm: “phe tich cua ao anh” hay “trinh y thu” sẽ thấy tập thơ.