SƯƠNG KHÓI

 

Mảnh sân cũ ta về rêu đã úa
Dấu thời gian khuya sớm mẹ nơi này
Cụm khói chiều còn vương trên mái rạ
Cứ ngỡ rằng còn mẹ ở quanh đây

Mùi cỏ dại từ ngày ta thơ ấu
Mười năm xa màu cỏ biếc bên lòng
Tiếng võng trưa hắt hiu như đời mẹ
Theo tháng ngày mòn mỏi vời chờ mong

Đây giàn mướp ra hoa ngày ta lớn
Bướm và hoa vàng nắng ban chiều
Ta hỏi với mưa bay ngoài cửa
Hỏi một đời mẹ vui được bao nhiêu?

Ta về lại khi bao điều đã khác
Mưa chiều nay rơi quanh chỗ mẹ nằm
Dòng hương khói có ấm lòng mẹ được?
Nơi xa nào, lặng lẽ cõi ngàn năm!

Phạm Thanh Chương

Đường Xa Xăm Mộng Diễm Kiều Hoang Mang

Em bây giờ đang ở đâu?
Bài thơ mới nhất, một câu mở bài!
Thơ Lục Bát làm ngộ thay,
Dễ như là ngửa bàn tay hứng chiều!

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều,
Nhớ người quân tử khăn điều…là em?
Cảm ơn nàng, nụ cười duyên!
Mười thương chín nhớ, một thêm nha mình?

Bài thơ này, bài thơ tình
Cũng là trang chữ viết nhìn mà chơi
Chớ thơ chi vậy, lạ đời
Lời không liền lạc là lời vu vơ…

Một là tại gió phất phơ
Hai là tại thấy chiều mờ mờ xa
Chiếc xe thổ mộ vừa qua
Một ông xà ích, vài ba bạn hàng…

Chiếc xe tàn chợ chiều tan
Em không có mặt chỉ ngàn thông xanh.
Chắc gì em chẳng nhớ anh
Bao nhiêu là ngói trên Đình, phải không?

Chiều Lạc Nghiệp chiều mênh mông
Trời bên Thạnh Mỹ cầu vồng ai treo
Bỗng dưng trời đất hoang liêu
Đường xa xăm mộng diễm kiều hoang mang…

Trần Vấn Lệ

hàm tiếu mai

 

biết mai hàm tiếu mỉm chi
ta còn quấn níu làm gì mãn khai?

cái ngày hàm tiếu đơn sai
làm sao sánh cái mãn khai đậm đà

trăm năm hàm tiếu vẫn là
nghìn năm hàm tiếu không nhòa nhạt hương

từng yêu hàm tiếu con đường
cũng từng chết bỏ phi thường mãn khai

mãn khai một mối tình dai
dẳng là hàm tiếu cành mai cuối chiều

 

nguyễn hàn chung

VỚI CHÚT XUÂN CÒN SÓT

 

gió ru hời bốn phía
ngoài kia xuân rải sỏi ô quan
anh bật ngày xưa ngắm nghía
chút xuân còn sót lại…ngỡ ngàng !

nắng quây quần lợp mái
những chiếc lá nhảy lò cò dưới sân
anh vén tấm màn tuổi dại
chút xuân còn sót lại…bàng hoàng !

mưa khơi dòng sông nhỏ
con thuyền giấy chở ước mơ đầu đời
anh vẫn nhìn theo từ đó
chút xuân còn sót lại…riêng thôi !

trời ngập chiều mây trắng
cánh diều dài sợi chỉ bay.bay
cỏ dưới lưng ướt sũng
chút xuân còn sót lại…thở dài !

anh gánh mùa ký vãn
lưu lạc qua từng mùa vụ không tên
thảo nguyên xanh.sa mạc hạn
chút xuân còn sót lại…đáp đền !.

Lê Hát Sơn

THƠ TÔI LÀ GIỌT LỆ NGƯỜI TRĂM NĂM

 

 

VƯỜN XƯA

Mai người về lại vườn xưa
Nhặt câu thơ cũ cũng vừa rêu xanh
Gói câu thơ lại tội tình
Chôn vào vô tận mông mênh đất trời
Câu thơ còn ấm lệ người
Hồn thơ siêu thoát chưa nguôi nỗi tình

Rồi đành quên ! Có đành quên ?
Lối xưa vườn cũ vàng hanh nắng chiều
Thơ tàn tro khói vàng thiu
Ngàn năm bay mãi vào hiu quạnh này

Ai chôn dưới cội mai gầy
Hoa vàng mấy độ vàng phai rụng vàng.

 

 

TA GỬI GÌ VÀO GIỌT RƯỢU CHIỀU NAY

 

Ta ném vội nỗi buồn vào quên lãng
Những đợi chờ, hy vọng sẽ tàn vơi
Và ta sẽ như một loài cây cỏ
Cứ nở hoa khoe sắc hiến dâng đời

Lòng ta sẽ vì thơ mà thắm lại
Yêu nhân gian, yêu cả những phụ phàng
Ta yêu cả những tình đi không trở lại
Yêu em như yêu Chúa, bỏ thiên đàng

Ta sẽ ném nỗi buồn không tưởng tiếc
Giọt rượu này trôi suốt cõi vô biên
Ta yêu cả những sinh tồn hủy diệt
Ta yêu em yêu giấc mộng không thành

Chiều nay ta uống mà không thể
Gửi đến lòng ta ly rượu cay
Đã ném đời ta vào dâu bể
Mà nghe tình em như mây bay.

 

 

THƠ TÔI LÀ GIỌT LỆ NGƯỜI TRĂM NĂM

 

Tôi đang khát cháy cả lòng
Uống nghìn chung mà nỗi buồn chưa vơi

Đi qua mấy dặm luân hồi
Thơ tôi là giọt lệ người trăm năm
Đi qua mấy cuộc thăng trầm
Thơ tôi là hạt sương tan giữa chiều
Đi, về trong cõi quạnh hiu
Thơ tôi là tiếng chim kêu cuối ngàn
Qua em là những dỡ dang
Thơ buồn đọng lại điêu tàn thu xưa

Tôi đang khát, cháy niềm đau
Rượu người chảy một dòng sầu vô biên
Xin đời giây phút bình yên
Cho tôi neo đậu bóng thuyền đời tôi

Xin cho tàn cuộc luân hồi
Thơ tôi là giọt lệ người trăm năm.

LÊ VĂN TRUNG

Nhật Ký Sáng Tháng Giêng

Sáng Thứ Hai, lễ, nghỉ (*)
thành phố lạnh và buồn
Nhà Thờ có gióng chuông
mà không nghe giòn giã…

Sắp Tết rồi, hoa, lá
nảy nở cũng chưa nhiều
những cây hoa anh đào
chao chao mình trong gió…

Chạy dọc theo con phố
là gió, gió, dịu dàng
không có xe vội vàng
và đèn đường chưa tắt…

Ngày mùa Đông có khác
đêm kéo dài lê thê
ngày lễ càng ngủ mê
và lạnh ai, cũng kệ!

Tôi nói gì vậy nhỉ?
Không lẽ tôi làm thơ
cho ai đó rất chờ
một bài thơ khô khốc?

Tôi đang nhớ mái tóc
em chải đầu trong suơng
Tôi đang nhớ tiếng chuông
của Nhà Thờ buổi sáng…

Sao tôi không lãng mạn
nói tình yêu vu vơ…
dưới cái bóng Nhà Thờ
con sông buồn vời vợi…

Cảm ơn ai đó đợi
bài thơ tôi thế này
là nhật ký của ngày
bắt đầu từ buổi sáng…

Bốn phuơng mù suơng trắng
có thể tuyết trên non…
những ngọn núi Quê Hương
mòn chưa trong mây khói?

Trần Vấn Lệ
(*) Lễ Martin Lutheran Day.

NỢ PHÙ VÂN

 

Thiền sư gối cỏ mơ màng
Lung linh hoa nắng
ngập vàng trải sang

Có Sơ dừng bước, khẽ khàng
Cổi ra áo lụa
đắp chàng giấc mê

Dung nhan không vướng trăng thề
Áo thơm hương nhũ tràn trề ngực hoa

Có con
hạc nhỏ bay qua
Hỏi tôi xao xuyến
hay là bâng khuâng

Chim ơi xưa nợ phong trần
Nay thêm nợ phút phù vân ngọt ngào

HẠ QUỐC HUY

Tết Về Thay Áo Mới

Người ta nói chim Quyên chuyên ăn trái nhãn lồng.
Tôi thật có ước mong được nhìn thấy chim đó.
Nhà tôi ngay đầu ngõ, cây nhãn trồng ba năm.
Cây nhãn đã trổ bông. Và nó đã kết trái…

Thế mà tôi chờ mãi không thấy chim quyên đâu!
Nó ở tận rừng sâu? Hay nó trên núi thẳm?
Chưa thấy vẫn nhớ lắm, chim Quyên ơi chim Quyên!
Tôi nhớ như nhớ em yêu từ trong tiền kiếp…

Tuơng lai, đường đi tiếp. Ai về quá khứ xa?
Cái ngộ: Niềm Thiết Tha lại nằm trong hiện tại!
Trời sinh chi con gái cho con trai nhớ thương?
Trời sinh chi Quê Hương…đất chờn vờn mây khói…

Tôi không ai để hỏi, ba mươi năm quê người…
Trái nhãn cầm săm soi, cây nhãn mờ muôn dặm!
Một thời tôi núi thẳm, một thời tôi rừng sâu
Chim Quyên lúc đó đâu hồi tôi…chưa biết nhớ?

Buồn lật trang sách cũ, đọc ca dao bâng khuâng:
“Chim Quyên ăn trái nhãn lồng
Thia lia nhớ chậu, vợ chồng quen hơi”
Chắc tôi chưa tới nơi cái mùi xưa vời vợi…

Tết về thay áo mới
mùi Quê Hương tuơng tư…
Tôi cúi xuống bài thơ
thấy chim Quyên cái bóng!

Trần Vấn Lệ

Một chiếu cuối năm

 

Nẫu bỏ đi mất biệt
Nường cũng quên ta rồi
May mà còn bàn phím
Giúp mình vơi lẻ loi

Ai rồi cũng có thể
Nghĩ mình hư là bye
Bao nhiêu lời tâm huyết
Như gió ngàn lắt lay

Một buổi chiều đơn độc
Không nhìn cả mây trời
Không nhìn về phương viễn
Không nhìn… vân…vân . Thôi !

Buồn như viên huyết áp
Mỗi ngày ngậm một lần
Buồn như là khói thuốc
Bay lòng vòng phù vân

Chiếu cuối năm xứ Mỹ
Người sưa sớt đi về
Tới quán không còn bạn
Đắng ngắt ly cà phê

Bạn ơi có cảm thấu
Lý lẽ rất vụng về
Khi cái gì tạm đủ
Cái gì buồn tái tê !

Nguyễn Hàn Chung

VỚI CHÚT XUÂN CÒN SÓT

 

gió ru hời bốn phía
ngoài kia xuân rải sỏi ô quan
anh bật ngày xưa ngắm nghía
chút xuân còn sót lại…ngỡ ngàng !

nắng quây quần lợp mái
những chiếc lá nhảy lò cò dưới sân
anh vén tấm màn tuổi dại
chút xuân còn sót lại…bàng hoàng !

mưa khơi dòng sông nhỏ
con thuyền giấy chở ước mơ đầu đời
anh vẫn nhìn theo từ đó
chút xuân còn sót lại…riêng thôi !

trời ngập chiều mây trắng
cánh diều dài sợi chỉ bay.bay
cỏ dưới lưng ướt sũng
chút xuân còn sót lại…thở dài !

anh gánh mùa ký vãn
lưu lạc qua từng mùa vụ không tên
thảo nguyên xanh.sa mạc hạn
chút xuân còn sót lại…đáp đền !.

Lê Hát Sơn