Mừng Năm Mới,

Dẫu phân vân sẽ mừng năm mới thôi
Theo thời gian dấu cuồng lưu năm tháng
Bước lên xe tưởng đâu điều đơn giản
Mà lòng tôi dao động lại ngổn ngang

Sợ thâm tình lạ lẫm giữa phố xuân
Đôi mắt xốn dõi phương nào bụi đỏ
Con đường xanh nguyên đôi tà áo nhỏ
Buổi nào xa xao xuyến bước theo sau

Ai chỉ hộ ngã ba nào…tọa độ…
Điểm đứng thập niên…bảy mươi…
Ai mách bảo cứ xuôi về quốc lộ
Con đường qua góc phố với tên người

Cảnh cũ thiếu người rồi cũng quạnh hiu
Chỉ cơn gió thổi ngập ngừng quanh quẩn
Bóng núi cô đơn dáng rừng khuất lẩn
Lối xưa nền cũ phai dấu tên đường

Hạt bụi nào mà cay mắt muôn phương
Đất rêu phong đá núi đồi thiên cổ
Đâu những cố nhân nhớ người năm cũ
Con đường nào dẫn tới quen xưa

Để chốn về còn ngây ngất tiết xuân
Hương gió sớm tĩnh con đường viễn thám
Ngỡ sương rừng dấu mùi hương con gái
Sẽ chỡ đầy mỗi độ chuyến xe qua

Nguyên sinh nào còn lại giữa bao la
Mà lòng tôi giữ chút tình lãng mạn
Nhớ áo bay giữa buổi nào hoa mộng
Cơn gió nào nhè nhẹ trinh hương

Về nhặt lượm dấu cũ buổi quân trường
Xin lại em với lời hò hẹn
Chiếc ghế ngồi âm nhạc du dương
Xin lại nghe đôi ba bài tiền chiến

Trăng về núi đã bao mùa ẩn hiện
Rừng nguyên xưa có gặp giữa đại ngàn
Chuyện quê hương đã có lần lỗi hẹn
Cắc cớ nào cho hết phép Nha Trang

Về đây còn tiềm ẩn chuyện chia tan
Quanh phố cũ có lạc loài năm tháng
Con phố biển ngó trong chiều tắt nắng
Bãi thùy dương một thuở đã bồi hồi

Nơi khí hùng đã vuột mất đánh rơi
Khói quyện trầm quanh đây Trung Nghĩa Đài
Vũ Đình Trường tiếng gươm nghiêm Đại lễ
Hào khí đã đành… lời thệ mộng trai..

Và mùa xuân vẫn diệu vợi tha phương
Tiếng suối reo hay tiếng thở đêm sương
Nghe như thể thanh âm buông hoài cổ
Tiếng tháp Chàm trầm mặc với cố hương

Về đây ngồi ru tiếng mộng hoa xuân
Tà huy bay chập chờn soi đáy cốc
Hồn Vọng phu cứ muôn đời cô độc
Giữa mây ngàn nghe lệ đã sa mưa

Về đây ngồi nghe âm vọng Diễm xưa
Nơi góc quán chút vui buồn đời lính
Nha Trang ơi! bốn giờ là khoảnh khắc
Còn chút gì gợi nhớ phút giao mùa

Về đây ngồi hãy đợi đến giao thừa
Chào năm mới lời tình sâu nghĩa nặng
Miếng mức gừng còn cay lòng muối mặn
Mùa Tân Niên thêm rực rỡ nỗi niềm..

Năm này, năm nữa…bao lâu rồi nhỉ !
Cố hương ơi , mùa xuân trôi tha phương !?

Hoa Nguyên

Advertisements

LỜI TÌNH VỪA LỖI,

Bài thơ nhỏ ôm nỗi buồn lớn quá
Ta hòn đá cuội lăn theo đường
Có những đời sông về trăm nhánh
Biết cạn nơi nào tới muôn phương !

Em như mây ảo ảnh mơ hồ
Ta là vó ngựa Hồ… dừng chân
Đêm nay ngồi nghe như gió thoảng
Ngại bước chân đêm sẽ giật mình

Em có nghe hoang trong tiếng thở
Gió sẽ về nhè nhẹ ánh trăng
Và đêm ơi ! cửa lòng hãy mở
Có đôi lần núi cách sông ngăn !

Lời đinh vang tiếng thơ nào vừa rớt
Tình thị rồi.. tim ta nhịp ngổn ngang
Vừa thu về là lòng nghe cũng xót
Lỗi vân vi hay lỡ … chạm tay người…

 

Hòa Nguyễn

Quê Hương, Tình Yêu, Kỷ Niệm,

 

Có một thời tôi để lại họ tên
Trên những bức tường vôi vàng Pháo Đội
Trên thành giường, đồ nghề… ghế xếp
Và trang sổ nợ cá nhân…

Tôi đã để lại những dấu chân
Trên những địa hình Nha Trang, Ninh Hòa, Dục Mỹ
Như áo trắng em một thời hoa mộng
Khiến nao lòng bao kẻ si tình

Tuổi đôi mươi theo thời buổi chiến chinh
Theo quỹ đạo bút nghiên rồi cung kiếm
Em còn nhận ra ai trong kỉ niệm
Trên những hành trình xuôi ngược thanh xuân

Tôi sẽ về gặp lại những hàng dương
Dưới đám bụi thời gian tan theo từng cơn nắng
Với ngọn gió Lào phả từng hơi nóng gắt
Vào ký ức xanh một thời lãng du

Con đường nhỏ những ụ 105, 155…
Ghé kho quang cụ về sân tenis
Giải địa hình… mượn giùm tôi Lo-Ga-Rích
Đến giảng đường còn nóng những mái tôn

Phòng bản đồ vẫn vắng im
Chỉ có tiếng lao xao của bầy chim sẻ
Hàng cây Vũ Đình Trường như lặng lẽ
Mặt trời còn gay gắt phía cổng sau

Có còn không những hàm số nhức đầu
Những phép tính quay cuồng đang ngủ gật
Đang mơ màng giữa Ô1, Ô2, đồi Trọc
Hòn Vọng Phu mây bạc đã thấy gần

Đường xạ trường căn cứ Cọp Đen
Khói buôn Thượng nhớ hăng mùi gia súc
Hơi núi rừng thở đầy trong lòng ngực
Bóng sa trường vằng vặc mấy mùa trăng

Có những chuyến đi về qua núi Đeo
Aó lụa bay gữa hương rừng ngan ngát
Ngọn gió trưa hè quen chợt mát
Dáng núi đồi dìu dịu trinh nguyên

Giữa ngàn xanh cõi thiên nhiên
Đang lâng lâng hùng vĩ
Với say sưa bao chuyện kể
14 cây bỗng hóa gần lại thêm

Nhớ những buổi ngoài ,nhớ cà phê đêm
Nhớ mùi hoa cau.. nhớ hương Ngọc nhẹ
Ai sẽ hát thầm lời rất khẽ
Ngọc Lan dòng suối có tơ vương…

Mắt thu hồ dịu có đoạn trường
Có cô nàng café
Một cô nàng be bé
Cô không cười… dù bằng mắt thơ ngây

Tôi có những mối tình ngắn gang tay
Đủ những đêm trường mộng mị
Trường Pháo Binh Dục Mỹ
Có tro tàng hoa miên…
Và hoài vọng muôn niên…

Hòa Nguyễn

Hạt Tai Ương,

 

Chào ngày mặt đất
Chào đêm miên trường
Cứu đàn khất thực
Hình nhục cố hương

Ở cuối con đường
Là một tha phương
Một chân trời mục
Một nhánh rong buồn

Chào ngày đã mất
Chào đêm vãn tuồng
Trong vòng trời đất
Một con dế con

Mơ về giữa chợ
Gáy trút hơi tàn
Dư âm tiếng thở
Rền rĩ dế than

Chào ngày tan hoang
Cõi buồn muôn thuở
Chào đóa đại ngàn
Nở chiều tắt thở

Chào ngày đến trễ
Một hạt tai ương
Gieo vườn hoang phế
Thành chiều thê lương

Một hạt nhiễu nhương
Trôi về tứ phương
Nở thành tang tóc
Một đóa vô thường..

hòa nguyễn