HỒN XƯA NĂM CŨ,

 

Trở lại Sài Gòn hồn chưa nguôi
Đường phố đi qua tắt nụ cười
Trên tờ khai sinh còn nguyên bản
Mình mất nhau từ độ đôi mươi

Con phố xưa vàng trong héo hắt
Hàng cây xanh ruột thắt phù hoa
Từ những bình minh thời son sắt
Còn ai trang điểm buổi ngọc ngà

Có ai biết ai đừng hỏi trẻ
Những góc đường đùa vui thuở nhỏ
Bất chợt mưa chợt nắng ai ngờ
Thành giông tố chuỗi ngày lầm lỡ

Nắng Sài Gòn đi đi tìm mát..!
Bởi mơ hồ áo lụa Hà Đông
Lụa Nguyên Sa áo màu vuột mất
Tìm tháng ngày đã cũ như không

Sài Gòn hôm qua không còn nữa
Lạ mặt người thất tán bạn xưa
Ngôi nhà cũ con đường ở đó
Ta lạc loài như kẻ tha phương

Trở lại lỡ làng Thủ Đô ơi !
Nghe ta hoang phế kiếp lưu đài
Đã thấy điêu linh từng chỗ.. cũ
Đã đời dã thú tập cuồng quay

Thôi giã biệt nhau thời thịnh đế
Công Lý Trương Minh Giảng Yên Đổ..
Ta về nơi ta ở tha phương
Mồ hôi đất cày lên thực..đạo..

Ta hoang vu từ độ
Trái tim đời trổ những thương đau
Về đâu đây cương thổ
Những hồn xưa cũ đã..về đâu !

hoa nguyên.

TÌNH VIỄN XỨ,

 

CHO TA NHỚ TUỔI NGỌC..

Em chọn ai bài ca tiền chiến
Của một thời tuổi trẻ xa xôi
Đồi, núi và rừng nghe xao xuyến
Giai điệu trầm tưởng đã phai phôi

Giữa những bài ca thời chinh chiến
Tình khúc nào nặng nợ tiền khiên
Dẫu gian khổ hồn đầy quyến luyến
Núi rừng xanh rực rỡ cao nguyên

Có những lời ca buồn tiền chiến
Ta nghe trong tiếng Vĩ Dương cầm
Em bài thơ tình Dương Thiệu Tước
Về tạ từ mỗi bước dư âm

Thôi cứ chọn nhau bài ca cũ
Cho ta về nhớ tuổi ngọc Lan
Chỗ em ngồi mùa thu quyến rủ
Hay chỉ là chút nắng mong manh

Ta về mang mang hồn chiến bại
Những lối xưa xưa của ân cần
Có nơi nào cho ta nhớ mãi
Rồi một lần xóa xóa hoang mang..

 

TÌNH VIỄN XỨ,

Những sắc màu khu chiến
Trong mắt chiều tha hương
Đường huấn khu bắc tiến
Thấy nhau tình viễn phương

Hỡi cô em gái nhỏ !
Aó trắng như khai trường
Đôi mắt tròn Nai Thỏ
Thấy vì nhau viễn phương

Hỏi rừng xanh và núi
Những đồi hoang chưa tới
Ngày đóa đẵm tượng như…
Đôi mắt em vời vợi

Những giọt sương trên đá
Trên vai người long lanh
Những chiều xanh buồn bã
Trên ghế bàn.. quán Dung

Mỗi chỗ ngồi còn trống
Như đêm vắng em rồi !
Trong không gian quán rộng
Tiếng nhạc vừa chơi vơi

Như hàng mưa hiên đá
Khiến ta từ trăm năm
Về im nghe chiếc lá
Vẽ trái sầu rụng quanh

Những anh lính xa nhà
Vui núi rừng Bản Thượng
Có ngọn gió Hương Bình
Mang về hương Lan Ngọc..

Hoa Nguyên

TA NHƯ

 

Nào phải đâu vó câu
Chỉ là mành khua nhau
Những âm thanh buồn bã
Rớt thành hồ mắt sâu

Ta như con ngựa khều lóc cóc
Bên tàu.. lá mướt hãy còn xanh !
Chuyến xe thồ.. giờ sợ dốc
Có tháo gông.. nào khó thể phi nhanh!

Bản hùng ca, ngựa bổng nhớ về biên ải
Màu rừng xanh đã rờn rợn vây quanh
Đường gươm đao cũng hóa nhiều hoang dại
Ta ngại ngùng một thuở đã niên thanh

Những người lính cùng thời chiến sử
Còn lại gì trong mỗi bước nghi dung
Ta nhớ gì trong những điều quên lãng
Vết sẹo nào tàng tích của chiến thương

Ai về từng vẻ y nhung
Thương trong loạn lạc kiếm cung buổi nào

hoa nguyên

VỀ BIÊN CƯƠNG,

 

về biên cương sẵn ghé qua Sa Đéc
Phút độc hành say lạc giữa kỳ hoa
Tháng giêng tây sa mù còn mướt rét
Có lá me bay bàng bạc kiêu sa

Thành phố có em là dòng sông êm ả
Và con đường hai phía có chờ nhau !
Lát nữa đây đường binh đao chia ngã
Rồi về rừng biết thương nhớ ở đâu !

Nghe man mát từ dòng Sa lãng mạn
Em về đâu ta gói lại hành trang
Leo lên xe là về vùng chiến trận
Ngoái lại rồi châu thổ chạy sau lưng

Ta ngờ rằng vẫn còn chút dở dang
Ở đâu đó trên đường ra mặt trận..
Ta ngờ rằng từ sâu thẳm rừng hoang
Hoa vẫn nở nơi chiến hào lửa đạn

Về biên cương mà hồn còn lãng mạn
Sinh tử nào xóa nỗi những tâm hồn..
Chào những bông hoa ta về tả ngạn
Mùi hương nào ta nhớ quá môi hôn !

HOA NGUYÊN

Chỉ Là Tiếng Côn Trùng,

Thành phố tĩnh, chiều nghe mưa, đã lạnh
Gió sẽ về ru ngủ cạnh dòng sông
Chút cỏ cây ẩm mục mùi khổ hạnh
Đêm sắp về quần quật khởi bão giông

Con trăng chia áng mây ngồi nguyệt thực
Như bóng đêm còn lại nỗi cô đơn
Như mưa rừng mang theo nhiều ray rức
Gió về đâu cũng vướng chút lạnh rờn

Đời ở đâu vui buồn rồi cũng thế
Núi non chia thung vực cũng đại ngàn
Những cơn mưa ví trăm nghìn giọt lệ
Tiếng côn trùng nghe quá đỗi trái ngang

Thôi thì thơ cứ chảy từ vô tận
Bên đời là giấc mộng mới hôm qua
Thôi thì cứ xem như mình khánh tận
Bốn phương đi tìm giấc ngủ quê nhà .

Chẳng thể hồng chẳng thể…cao xanh
Chẳng thể được lâu vì bóng sắc thiên thanh
Thôi thì mây cứ bay chiều phiêu lạc
Mùa hạ ơi! cầu tất cả yên lành.

Mùa hạ ơi ! cầu mưa sẽ…thình lình
Và Thu… hãy thở một bình minh
Dù có ra sao và về sau nữa
Hồn mình cho nhẹ… tiếng phong linh..

Biệt Khúc.

Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Năm qua tháng lại giữa dòng áo cơm
Qua sông từ buổi lạnh trơn
Dấu da thịt vết triện son bi hùng

Mỗi bước đi đã nghìn trùng
Bài thơ tống biệt để lòng nhói đau
Về đi có lá rơi mau
Con đường xuân rụng có màu khói sương..

Ta đi qua những đoạn trường…
Để nghe biệt khúc vô thường quanh đây
Chiều xuân chùng tím phương nầy
Nhớ mùa binh lửa chưa dày sử xanh

Ba năm liên khúc quân hành
Đếm mùa ly loạn trên cành lục quân
Đạo làm vua nghĩa quân thần
Ta ngồi ôn lại mây tầng quân bay…

Xuất quân đi… miễn chiến bài
Bài ca tử thủ bi hài nước non
Ra đi từ lúc tuổi son
Ngày về lại hóa bẽ bàng chinh y

Bước đi di lụy tà huy
Ta về thấp thoáng hàng quỳ SV..
Đứng lên đi các SQ
Ta về đứng giữa hai hàng AK…

hoa nguyên.

MÙA XUÂN LÊN RỪNG,

MÙA XUÂN LÊN RỪNG,

Ừ! Tháng chạp cuộc hẹn não nùng
Có sắc nào như vuốt chim Ưng
Tiếng diều chúi xuống đàn gà nhỏ
Một đóa không trung cũng hãi hùng

Ai đã yêu khoảng không gian ấy
Bầy thanh âm rôn rã chúa xuân
Sẽ thấy như đèn hoa đô hội
Tiếng chim mừng bờ cõi rưng rưng

Rồi tháng giêng giật mình thức dậy
Cái buổi lên rừng cơm gạo sấy
Mùa xuân đâu là phút sum vầy
Gắn lên nón sắt là hoa dại

Nhớ chiến trường đi là dễ chết
Mùa xuân cũng đánh đổi tự do
Có gì thiêng liêng ba ngày Tết
Dăm ngày không tắm vẫn nên thơ

Trời biên giới giữa mùa xuân sắc
Trong thoảng gió đưa chùm lan rừng
Giắt cành hoa dại lên đầu súng
Giữa màu xanh thẫm lá ngụy trang

Vét hết bi đông chia rượu đế
Chút nữa đây cái chết vây quanh
Trong máy gọi cắc cù chỉnh pháo
Mục tiêu nào ta mới giao tranh

Cành hoa nào chưng ngày Tết nhứt
Những nấm mồ trận địa xuân xanh..

VẼ,

Vẽ người xuống tóc làm người
Vẽ người để thấy nụ cười héo hon
Vẽ người khô cháy cánh đồng
Vẽ ta về giữa dòng sông lạnh rờn
Vẽ người cho tỏ nguồn cơn
Vẽ đi sa hết ngón buồn vong thân
Vẽ từ Cha Mẹ tảo tần
Vẽ từ Chị đã dịu dàng nét ngôi
Vẽ từ cắt rốn chôn nhau
Vẽ trong giông bão những màu đau thương
Vẽ đi qua những đoạn trường
Vẽ từ ghềnh gập tan bồng chí trai
Vẽ từ nước chảy chia hai
Con sông Bến Hải hình hài đôi nơi
Mực nghiên bút vẽ bời bời
Nghe chấm phá nét hình hài nhân sinh
Nét này từ cõi vô biên
Nét này từ thuở cơn điên thế thời…

hoa nguyên.

CHO HẾT THỜI LÃNG MẠN

CHO HẾT THỜI LÃNG MẠN,

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn
Vẽ chân dung mình lên những củ khoai
Ta lãng mạn cho hết đời bĩ vận
Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Ta cháy hết một thời đốt sách
Về U minh thương ngập đất da phèn
Những đời sông chảy về nơi tận ngạch
Ngó lục bình thêm lạ mà như quen

Thơ muốn viết trăm lần lên lãng mạn
Bởi nghiên sầu mực cạn buổi tan binh
Tô trăm nét cũng có lần ngộ nhận
Vẽ tự do lên da thịt thanh bình

Như biển cạn đá hát lời từ tạ
Đường chim bay nông nổi những cánh buồm
Đường mây bay thong thả những cánh chuồn
Em chỉ đẹp tóc em thề thắt bín

Ta ngờ rằng về thương lại hôm qua
Ta ngờ rằng cho hết thời lãng mạn!

TA VỀ..

Ta về tắm giặt sau mưa bão
Gió chướng treo lên những ngọn bần
Lẩn trong ao nước mùi phèn cũ
Có trên miếng vá chỉ cơ hàn

Ta về trên chiếc xuồng lẻ loi
Rê trong con nước dầy lục bình
Ở xa chút nắng ngang tàu lá
Bìm bịp râm ran nghe nát lòng

Ta về nghe con sông vắng lặng
Mới hay tháng chạp lạnh đang về
Ta về trong đáy ly rượu cặn
Uống hết thời từ buổi sơn khê

Ta về nghe hồng đào rơi rụng
Bầy trảo kêu quanh quất ổi xiêm
Quài chuối sau hè gà ai nhặt
Những buồng cau già trầu ai têm

Ta về kể chuyện đời nguyên thủy
Với bo bo độn, chén gáo dừa
Uống nước sông vo trong chum bể
Tối nằm không sót chuyện thời xưa

Chuyện đời có gì đâu để kể
Ta về tựa những nhát dao thâm
Dung tâm trầm mình sau thân thế
Màu da vàng tì vết thương hăm

Ta về nghe chút buồn xơ xác..
Hàng mía cuối năm đã trổ cờ
Quanh đi quẩn lại còn gì khác
Ta về niệm lại với xác xơ.

Hoa Nguyên

ĐÊM NGHE RỪNG YÊN TĨNH!

Tàn tích ngỡ giọng người
Dấu nhiều năm sót lại
Ta còn thấy ngôi xanh
Ngày chiến chinh xa ngái..

Cô gái Việt lai Miên
Chút ba tàu trong máu
Mái tóc vừa Tịnh Biên
Ta mới về tiền tuyến

Những đầu xanh với núi
Treilli trong màu rừng
Phong sương mùi mưa bụi
Trong mắt em rưng rưng

Chiến tranh nào ngại chết
Sợ mất dấu núi rừng
Ta gọi em gái Chệt
Trong mắt đen tội mừng

Chỉ nhìn thôi không nói
Nỗi sợ rất tội tình
Những đàn chim cánh mỏi
Ghé về thăm bình minh

Đôi mắt tròn ly biệt
Chưa nói đã ngại ngùng
Đời chiến binh khắc nghiệt
Về đâu buổi trùng phùng

Những chiều đi vời vợi
Non nước còn điêu linh
Hàng poncho đồng đội
Quấn quanh đời chiến chinh

giữa mình thật mong manh
Mối tình xanh xao lính
Đêm nghe rừng yên tĩnh
Địch chắc toan tính gì!

Chiều biên giới ta đi…

HOA NGUYEN

Vẽ Với Bóng Mình

Dường như có dường như không
Ra.. ai hát giữa mênh mông không ngờ
Dẫu quanh đây rất ơ thờ
Nghe con sóng vỗ bơ vơ muôn trùng..

Hẹn lòng nước cuốn tao phùng
Hẹn ngày lửa đó khói đùn thác mây
Cây phiền muộn rũ nghiêng đài
Vàng trong cỏ úa rụng vài xác xơ

Chừng nao qua tới bến bờ
Trên dòng mực kẻ bất ngờ chuông kinh
Nghĩa trong tử cõi phù sinh
Về đây vẽ với bóng mình khói sương..

Câu kinh sám hối nỗi buồn..
Thắp lên như khói bình hương tạ từ
Bay bay một cõi mơ hồ
Hồn ta tro bụi đến bờ viễn du

Thôi ta ngựa cúi vó mù
Màu thời gian chết ngục tù ngày kia
Đi về đâu buổi chia lìa
Đường mây bóng ngã chừng khuya mất rồi

Trần ai nào dễ cuộc chơi
Nghe ra thoáng đã bời bời bước chân
Với tay chào cuối con đường
Con sông đã chảy vô thường phù vân

Còn đây một chút tình gần
Tìm trong hạt bụi bao phần trùng lai

Hoa Nguyên