CHIẾN TRANH VIỆT NAM VÀ TÔI

Để tưởng niệm 3 năm ngày nhà thơ NGUYỄN BẮC SƠN về miền gió cát(4/8/2015 – 4/8/2018). Tương Tri xin chia sẻ một số bài thơ của ông trong tập Chiến Tranh Việt Nam Và Tôi

Mật Khu Lê Hồng Phong

Tướng giỏi cầm quân trăm trận thắng
Còn ngại hành quân động Thái An
Cát lún bãi mìn rừng lưới nhện
Mùa khô thiếu nước lính hoang mang

Đêm nằm ngủ võng trên đồi cát
Nghe súng rừng xa nổ cắc cù
Chợt thấy trong lòng mình bát ngát
Nỗi buồn sương khói của mùa thu

Mai ta đụng trận ta còn sống
Về ghé sông Mao phá phách chơi
Chia sớt nỗi buồn cùng gái điếm
Đốt tiền mua vội một ngày vui

Ngày vui đời lính vô cùng ngắn
Mặt trời thoắt đã ở phương Tây
Nếu ta lỡ chết vì say rượu
Linh hồn chắc sẽ thành mây bay

Linh hồn ta sẽ thành đom đóm
Vơ vẩn trong rừng động Thái An
Miền Bắc sương mù giăng bốn quận
Che mưa giùm những đám xương tàn.


Căn Bệnh Thời Chiến

Một ngày chủ nhật phơi giày trận
Ta bỗng tìm ra một vết thương
Vết thương bàng bạc như là khói
Ngưng đọng nhà ai ở cuối đường

Mày gởi một chân ngoài mặt trận
Mang về cho mẹ một bàn chân
Mẹ già khóc đến mù hai mắt
Đời tàn trong lứa tuổi thanh xuân

Chiều chiều ngồi nhà hút ống vố
Cao giọng ngâm chơi khúc cổ văn
Chiến tranh xa tít như là mộng
Thôi kể mày ra cũng yên phần

Ta may mắn tay chân lành lặn
Nhưng tâm hồn trống rỗng bơ vơ
Mỗi ngày chữa bệnh bằng ly rượu
Tối nằm đánh vật với cơn mơ

Ta mắc bịnh ung thư thời chiến
Thoi thóp còn một trái tim khô
Sợ hãi con người hơn thú dữ
Nhìn nơi nào cũng thấy hư vô

Mai kia trong những ngày ngưng chiến
Ta chắc rằng không thể yêu ai
Nhà thương điên nếu còn chỗ trống
Xin chiếc giường cho xác tàn phai

Mai kia khi thành đồ phế thải
Ta lên cao nguyên nằm dưỡng thương

NGUYỄN BẮC SƠN

Advertisements

One thought on “CHIẾN TRANH VIỆT NAM VÀ TÔI

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    1/Tướng đánh trăm trận trăm thắng.
    Vẫn kiêng Thái An động hang núi rừng.
    Nghĩ tới ngán ngẫm vô cùng!
    ”Súng nổ cắc cù”nghe buồn kinh khủng!
    ….”Mùa khô thiếu nước”miền vùng
    Hành quân vào đó còn sống như chết!
    Đồi cát rừng sương mù mịt.
    Vào được khám phá rất thích nhưng ngại!
    …..Dù vậy tò mò muốn hoài.
    Mơ hóa thành mây phủ vây động hang
    Hóa gió lồng lộng tung hoành..
    Cho sướng linh hồn lang thang đó đây…
    …Mặt trời đã ở phương Tây !
    Đêm hóa đom đóm bay hoài không ra…
    Khoảnh khắc cuộc đời người ta.
    Cảm giác hạnh phúc được thỏa ước muốn?
    2/Giày trận phơi thấy chạnh lòng!
    Vết thương đã lành còn đau tâm tưởng!
    Một chân đã gởi chiến trường!
    Bàn chân đây mang nỗi buồn chiến tranh!
    ….”Đời tàn trong tuổi thanh xuân”
    Mẹ khóc mù mắt bất hạnh vì đâu?
    Chiến tranh gieo rắc tai họa!
    Người chết người sống tất cả đều đau!
    …..Sống còn vướng bệnh u sầu!
    Căn bệnh thời chiến nát nhàu trái tim!
    Đất nước dù có ngưng chiến.
    Người vẫn không thoát bệnh điên tâm hồn?!
    ….*Trái tim héo khô trống rỗng!
    Ung thư ăn mòn tư tưởng yêu đời!
    Cuộc chiến lấy hết nét tươi!
    Nhìn đâu cũng sợ thấy đời hư vô!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s