CHƯA QUÁ MUỘN MÀNG…

Xách câu ra ruộng nhìn trời
Nhìn mây phiêu lãng – nhìn đời bão giông
Nhìn ta thấu tới hư không
Nhìn đàn cá nhỏ theo dòng phù sa

Điếng hồn – trong cõi ta bà
Ta là hạt cát – ta là vi sinh
Cố ngoi – ta cũng một mình
Xem trong thiên hạ chữ tình vạn niên

Vỗ tay – rúng động vô biên
Trăm năm nguyên thủy – mây biền biệt trôi
Thôi về – say với đơn côi
Thấy trong cổ tích cuộc chơi đã tàn…

NHỚ…

Đâu ai đếm hết lá rừng
Đâu ai bắt buộc ta đừng nhớ em
Dịu dàng – chung thủy – hoa sen
Đơn sơ – sâu lắng – tình len hương tình

Biết rằng chẳng nợ ba sinh
Người xa xăm quá – cuộc tình đong đưa
Trong ta – yêu mấy cho vừa
Thì thôi – mộng lỡ – đêm thừa – nhớ nhau…

BẾN ĐÒ XƯA…

Yêu một người thì có tội gì đâu
Chắc kiếp trước nợ nần nhau còn vướng
Ta với người chẳng qua là tưởng tượng
Chuyện nợ nần thì trả nốt cho xong

Ta vẫn còn hình ảnh một dòng sông
Con đò nhỏ ẩn mình trong sương lạnh
Người xuống bến khuấy tan trời hiu quạnh
Gió sông dài thổi bạt tóc tung bay

Người đi rồi nhưng hương vẫn chưa phai
Mùi trầm tích của loài hoa bất tử
Ta còn lại với một trang tình sử
Vỗ về mình thôi hãy gắng mà quên

Có những chiều về bến cũ buồn tênh
Ta bắt gặp một bóng hình ghép lại
Đứng yên đó – đâu phải là ma quái
Người đã về sau những chuyến đi xa

Tỉnh mộng rồi – ta cũng chỉ với ta
Đứng cô độc trải buồn theo con nước
Nỗi buồn đó có bao giờ quên được
Ta yêu người – yêu cả bến đò xưa…

Hồ Chí Bửu
29.07.18

Advertisements

2 thoughts on “CHƯA QUÁ MUỘN MÀNG…

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    3/NHỚ…
    Nhớ em nhớ lạ nhớ lùng…
    Nhớ nào ai bắt tội đừng nhớ em?
    Nhớ lời dịu dàng trìu mến.
    Nhớ lòng chung thủy hương tình đậm sâu.
    …..Nhớ đong đưa tình trước sau…
    Nhớ trăm năm ước có nhau chung đời.
    Nhớ duyên ba sinh lỡ rồi!
    Nhớ còn trong mộng không thôi nhớ người!

  2. lê ngọc duyên hằng nói:

    1/Cần câu kè kè bên mình
    Ra ruộng nhìn thấy mông minh đất trời.
    Mây trôi giông gió tơi bời!
    Tìm cá chẳng thấy tăm hơi chút nào!
    …..Ta như hạt cát âu sầu!
    Hết lăn dưới đất bay vào thinh không.
    Dương trần ngày nhớ đêm mộng
    Chữ Tình muôn kiếp lạ lùng tìm nhau…
    …..Trăm năm say với chiêm bao
    Vui buồn hư thực mộng ảo cuộc đời
    Tình như Cổ Tích mà thôi!
    Đơn côi số kiếp của người đa đoan!
    2/Yêu nào có tội gì đâu?
    Chẳng qua tiền kiếp nợ nhau vướng còn?
    Giờ phải trả nốt cho xong!?
    Kẻo thêm kiếp nữa lòng vòng nợ vay!?
    …..Ta như dòng sông chảy hoài….
    Em thuyền lướt sóng chèo mãi tay dầm.
    Quậy động lòng nước âm ấm
    Phủ ngoài giá lạnh sương đầm đìa rơi…
    …..Sông dài bờ bên hoa tươi
    Loài hoa bất tử cho người yêu xưa.
    Tóc thơm bay tung trong gió.
    Nụ cười theo vào nỗi nhớ thiên thu.
    …..Tình theo vào trong giấc ngủ…
    Yêu người tình mơ lời ru say lòng.
    Yêu nào tội yêu cô đơn?
    Yêu đến muộn màng vẫn nồng ấm tim?

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s