MỘT NGÀY…

phamkhanhvu

( tặng tiểu di bạn nhỏ, tháng 5/1975)

Nhắm mắt không thể ngủ
Đứng dậy không thể đi
Ngồi im không thể động
Coi như không có gì

Tâm dỗ dành miệng nín
Miệng hát ru tâm yên
Sợ chút tình khơi động
Phá tan ngày thần tiên

Đưa bàn tay lên ngắm
Những ngón dài chưa thôi
Một chút mây tản mạn
Bay dạt trong hồn người

Lòng cuồng như cầm thú
Rat rứt không nên lời
Không thể làm gì cả
Ngoài những tiếng thở dài

Ngó hoài lên trời rộng
Sao đời không thấy xanh
Sao chỉ màu tím dại
Lăn vòng quanh vòng quanh

Sao thấy chiều tán loạn
Quay hối hả một mình
Chừng như tim hết thở
Xác và hồn nín thinh

Một chút lòng chua xót
Thì thầm như cầu kinh
Nhắm mắt không thể ngủ
Sầu đầy không thể quên

Làm sao rơi nước mắt
Tim cằn như đá khô
Khi tay cào cấu mặt
Tan nát ngày mộng mơ

Khi ngồi thu xếp bóng
Vào trong một nấm mồ
Chiều lên xanh cỏ dại
Hồn cuồng bay phất phơ

Ngồi im không thể nói
Nằm trong bóng tối mờ
Cố dỗ lòng đau xót
Khác một ngày thuở xưa…

PHẠM KHÁNH VŨ

4 thoughts on “MỘT NGÀY…

  1. Kien Lu nói:

    Khi đọc những dòng đầu tôi hơi bỡ ngỡ, thấy…. quen quen, không biết có phải thơ của mình năm 21 tuổi không 🙂

  2. Làm sao rơi nước mắt
    Tim cằn như đá khô
    Khi tay cào cấu mặt
    Tan nát ngày mộng mơ

  3. Ngồi nằm không đi đâu!Nhắm mắt dỗ cơn sầu!Thở dài tim khô cằn!Tan nát mộng một ngày…” Chiều lên xanh cỏ dại!Phất phơ hồn cuồng bay…”Bóng tối mờ ai đây?!Lời thơ quá đổi chán!Lòng thương cảm kêu than…Rối lòng buồn ngao ngán!”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s